Đêm Trung Nguyên

Chương 2

04/05/2026 11:45

Nhóm chat im lặng trong một giây.

201 gào lên: "Quản trị viên cái đếch gì? Đ** mẹ mày, mày là cái thá gì, đêm hôm bày trò đùa cợt với bố à?"

501: "Đúng đấy, mày đang làm cái trò gì vậy? Loại này thuộc dạng quấy rối dân cư đấy biết không, tao báo cảnh sát đấy?"

Nhóm chat hỗn lo/ạn, mấy người liên tục tag quản trị viên.

Chỉ có tôi, tim đ/ập như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.

"Mọi người không phát hiện sao... tin nhắn thoại của hắn tự phát đấy... chúng ta hoàn toàn không nhấn vào mà?"

Cả nhóm lập tức im bặt.

501: "Không ổn! Mọi người thử đi, sao tao nhấn vào tin nhắn thoại của hắn mà không có tiếng gì hết?"

201: "Hả? Cái... này là sao?"

Tôi cũng nhấn thử, quả nhiên, tin nhắn thoại của quản trị viên hoàn toàn trống rỗng, chỉ có tiếng xèo xèo nhiễu sóng.

Thực sự không ổn rồi, thực sự có m/a!

"Có m/a!" 301 đột nhiên hét lên, tôi nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của hắn!

"201 là m/a, tôi vừa mở cửa ra, trước cửa hoàn toàn không có ai!"

"Là m/a đang gõ cửa nhà tao, chính là 201, hắn là Âm Q/uỷ đó!"

Tôi kinh hãi, tôi cũng nghe thấy tiếng đ/ập cửa tầng 3.

Nếu 201 mở cửa không có người, vậy chẳng phải nói chính là m/a đang đ/ập cửa, 201 chính là Âm Q/uỷ!

Quản trị viên: "Ồ, bạn đã x/á/c định ai là Âm Q/uỷ chưa? Chọn sai sẽ bị trừ 10 điểm đấy."

Tôi thử ấn vào đoạn tin nhắn thoại của quản trị viên.

Quả nhiên vẫn trống rỗng!

201 trả lời: "Tầng 3 mày nói láo! Tao chỉ dọa mày chút thôi, tao đếch ra khỏi nhà, mày nghe thấy tao gõ cửa ở đâu?"

301: "Chính là mày, chính mày nói trong nhóm sẽ phá cửa nhà tao, tao nghe thấy mày đi lên lầu rồi!"

201 cười gằn: "Được, muốn chơi trò này hả? Được thôi, vậy mày bảo quản trị viên đi, Âm Q/uỷ là tao."

Hắn có vẻ chẳng hề h/oảng s/ợ, còn xúi 301 đi tố cáo với quản trị viên.

301 có chút do dự, chọn sai bị trừ 10 điểm, coi như chắc chắn đứng chót rồi, trừ khi sau đó hắn tìm thấy Âm Q/uỷ.

Mà một khi điểm số thấp nhất, hắn sẽ mất một cơ quan!

Hắn như tự động viên bản thân: "Chính là mày, mày đừng hòng chối cãi! Tao tận mắt thấy rồi!"

201 thản nhiên gõ chữ: "Vậy thì mày bảo quản trị viên đi, đừng lưỡng lự."

301 tức gi/ận: "Chính là mày, tao không thể nhìn lầm được!"

Hắn tag quản trị viên, nói: "Tôi khẳng định, 201 chính là Âm Q/uỷ!"

Khoảnh khắc này, tim tôi thắt lại!

201 có phải là Âm Q/uỷ không?

Nếu hắn là, vậy trò chơi này đã kết thúc chăng?

Quản trị viên: "Sai rồi, trừ mười điểm."

301 kinh hãi: "Không! Sao có thể?"

Tôi cũng choáng váng, sao lại không phải hắn?

Tôi rõ ràng nghe thấy 201 mở cửa đi lên lầu, cùng tiếng hắn đ/ập cửa 301.

Lẽ nào tất cả đều là giả...

N/ão tôi chợt lóe lên, lẽ nào là Âm Q/uỷ đã giả dạng giọng nói!

201 cười lớn.

"Ha ha ha ha, đã bảo không phải tao rồi, cứ đ/âm đầu vào, đúng là thằng đần, buồn cười vãi!"

Hắn cười đi/ên cuồ/ng, 501 không nhịn được đáp trả: "Dù hắn đoán sai, mày cũng không cần phải chế giễu người ta, hắn có thể sắp mất một cơ quan đấy!"

201: "Liên quan đếch gì đến tao? Là hắn muốn chơi trò này, tao chẳng phải đã nhắc không phải tao rồi sao?"

"Vả lại nữa... hắn không chọn, làm sao tao thắng được?"

201 cười q/uỷ dị, tag quản trị viên.

"Quản trị viên, 501 là Âm Q/uỷ."

Quản trị viên: "Sai, trừ mười điểm."

"Quản trị viên, 401 là Âm Q/uỷ."

Quản trị viên: "Sai, trừ mười điểm."

"Quản trị viên, 101 là Âm Q/uỷ."

Quản trị viên: "Đúng, cộng ba mươi điểm, chúc mừng."

Âm thanh của Âm Q/uỷ trên lầu đột nhiên biến mất, tôi đứng hình tại chỗ.

Trong nhóm chỉ còn tiếng cười của 201.

"Xui thôi, đoán ba lần mới đúng, nhưng thắng mấy người là đủ rồi, đi tìm cái lưỡi đi, tất cả tìm thấy lưỡi, trò chơi đầu tiên này chắc là kết thúc."

301 suy sụp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế bị lật đổ dưới lầu.

"Tên khốn! Mày hại tao, mày gian lận!"

Âm Q/uỷ đã bị tìm ra, cơ hội duy nhất lật ngược thế cờ của hắn không còn, hắn chắc chắn sẽ là người điểm thấp nhất, phải mất một cơ quan.

201 cười nhạt: "Ai hại mày? Gian lận cái đếch gì?"

"Thầy giáo à, câu hỏi trắc nghiệm chọn một trong ba, sai một lần trừ 10, đúng một lần cộng 30, tùy tiện đáp cũng có được 10 điểm rồi đúng không?"

"Tao thắng các người, đây gọi là toán học!"

"Mày còn là giáo viên cái con khỉ!"

Tôi chợt hiểu ra.

Đúng vậy, tổng cộng chỉ có năm người, mỗi người phải chọn ai là Âm Q/uỷ trong bốn người còn lại.

Mà chọn sai một lần trừ mười điểm, chọn đúng một lần cộng 30 điểm.

Chỉ cần không xui đến mức ba lần đầu đều sai, vậy thì kiểu gì cũng giữ được mười điểm!

Quản trị viên lại lên tiếng:

"Điểm số hiện tại: 201 cao nhất, 301 thấp nhất, mọi người hãy nhanh chóng tìm lưỡi, điểm số trò chơi này sẽ tích lũy cho trận sau."

201 cười: "Còn tích lũy được, không tồi, dễ dàng ki/ếm triệu đô rồi."

"Vậy nói trước, tất cả nhớ cho kỹ đây là trò chơi sinh tử, thằng nào dám lèm bèm trước mặt tao nói tao đ/ộc á/c, đừng trách tao t/át vỡ mồm."

Cả nhóm im phăng phắc, không ai hồi âm.

201 nói đúng, tham gia trò chơi này, nửa mạng đã mất, còn đâu thời gian lo cho người khác.

Bi kịch của 301, tôi chỉ thấy thương hại, bởi nếu không phải hắn chọn trước, có lẽ tôi cũng chọn 201.

Tôi thu xếp tâm trạng, để mình bình tĩnh lại.

Trò chơi tiếp theo, dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải sống sót.

501 nghẹn ngào: "Cái lưỡi này tìm ki/ếm sao đây? Nhà lớn thế này, làm sao tao biết lưỡi ở đâu?"

Tôi khựng lại.

Đúng vậy, tìm ki/ếm kiểu này, không biết khi nào mới xong.

Nhất định phải có gợi ý.

Ngay sau đó, đầu tôi lật lại đề bài.

"Âm Q/uỷ Tốc Độ!"

Tôi lao vội về phía bưu kiện sáng nay vừa giao đến!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm