Cố Tranh vẫn ở lại nhà tôi, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức.

Tôi xin vài bộ quần áo cũ của con trai bà chủ cho Cố Tranh mặc, cậu cũng không chê bai, cho gì nhận nấy.

Tôi định cho cậu đi học, nhưng cậu bảo mình đã học xong hết rồi, không cần thiết phải đi.

Ban ngày tôi đi học, tối đi làm thêm, cậu ở nhà một mình trong căn phòng nhỏ.

Cậu rất ngoan, ban ngày ngồi nhà đọc sách, tối lại đứng đợi trước cửa chờ tôi về.

Mỗi khi tan làm về, tôi đều thấy cậu đứng chờ với đôi mắt sáng long lanh, giống như chú cún con mềm mại gọi "anh".

Tình cảm chúng tôi rất tốt, thân thiết như anh em ruột th!t.

Cố Tranh ngày càng lớn, tôi cũng bước vào xã hội.

Cậu cao lớn lắm rồi, gần bằng tôi. Vẻ ngây thơ đã biến mất, toát lên vẻ lạnh lùng. Chỉ có đôi mắt nhìn tôi vẫn sáng ngời.

Nhưng tính cách cậu vẫn như xưa.

"Anh, em nhớ anh lắm." Vừa về đến nhà, cậu đã ôm lấy tôi, cúi đầu dụi vào cổ tôi, mái tóc cọ vào khiến tôi hơi ngứa.

Tôi cười đẩy cậu ra: "Lớn rồi còn làm nũng."

Cậu ừm ừ rồi lại dí sát vào, ôm eo tôi gọi vài món.

Tôi vào bếp nấu ăn, cậu phụ giúp bên cạnh. Cảm giác thật hạnh phúc, đây là tổ ấm nhỏ của chúng tôi.

Lúc ăn cơm, Cố Tranh bỗng nói: "Anh tốt thế này, không biết sau này ai sẽ được hưởng cái phúc này nữa."

Tôi ngẩng mặt nhìn cậu.

Cậu cúi đầu ăn cơm, như thể vừa chỉ buột miệng nói vu vơ.

Buổi tối, khi tôi tắm xong bước ra, thấy Cố Tranh nằm trên giường mắt đã díu lại.

"Anh chậm quá, lên ngủ đi thôi."

Thời đại học khó khăn, chỉ có một giường nên chúng tôi luôn ngủ chung.

Nhìn Cố Tranh chiếm hết nửa giường, tôi chợt nhận ra cậu thực sự đã lớn rồi.

Vừa nằm xuống, Cố Tranh đã ôm eo tôi kéo vào lòng.

"Anh dịch sang đây chút, sắp rơi xuống giường rồi."

Tôi nhìn mái đầu đang cựa quậy của cậu.

"Cố Tranh, anh nghĩ chúng ta nên ngủ riêng."

Mái đầu ngừng cựa quậy, giọng Cố Tranh nghèn nghẹn:

"Tại sao ạ? Anh, như thế này không tốt sao?"

Tôi xoa đầu cậu: "Nhưng em đã lớn rồi."

Cậu không nói gì, chỉ ôm tôi ch/ặt hơn.

Tôi nhìn trăng ngoài cửa sổ, rất lâu không ngủ được.

Không biết bao lâu sau, tôi cảm thấy Cố Tranh cử động.

Tay cậu lần dọc eo tôi, thì thầm bên tai: "Đừng rời xa em."

Cảm giác ấm áp lan từ gáy, tôi nín thở, không dám để cậu phát hiện mình đang tỉnh.

Sau đó, tôi chỉ biết dồn hết tâm trí vào công việc để tự làm tê liệt bản thân.

Tôi không dám về nhà, sợ gặp Cố Tranh, sợ cảm nhận tình cảm của cậu.

Tôi về nhà ngày càng muộn, càng ngày càng ít nói.

Cố Tranh luôn hỏi có phải cậu làm gì sai khiến tôi buồn không. Đôi mắt ươn ướt như chú cún bị dính mưa.

Tôi chỉ bảo dạo này công việc bận.

Tôi m/ua một chiếc giường mới.

Cố Tranh nhìn thấy nhưng không nói gì, lặng lẽ trèo lên chiếc giường cũ nhỏ, ôm con thú bông quay lưng về phía tôi.

Con thú bông đó là quà sinh nhật tôi tặng cậu.

Một chú cún con rất đáng yêu, giống hệt Cố Tranh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, kẻ nhát gan, trở thành đại lão trong chương trình tâm linh

Chương 12
Một trận hỏa hoạn đã khiến ngôi đạo quán vốn chẳng mấy dư dả lại càng thêm khốn đốn. Các đệ tử chân truyền của sư phụ đều bị đuổi xuống núi kiếm tiền. Người thì đi bắt quỷ, người đi dời mộ, kẻ lại đi xem phong thủy. Chỉ riêng tôi, vốn bản tính nhát gan, dù là đạo sĩ nhưng những việc đó tôi đều không làm nổi. Cũng may là tôi trông cũng có chút nhan sắc, sư phụ bèn gửi gắm tôi cho một người quản lý trong giới giải trí từng được ông xem phong thủy, sửa soạn lại rồi tống tôi đi tham gia tuyển chọn tài năng. Sau khi ra mắt, tôi luôn là bàn đạp cho các nữ minh tinh, đánh giá trên mạng về tôi toàn là trà xanh, bạch liên hoa giả tạo. Chẳng sao cả, dù sao thì tiền cũng nhiều. Sau này, để làm nền cho nữ minh tinh Lý Tư Kỳ, tôi bị đưa vào một chương trình thực tế về tâm linh. Lý Tư Kỳ xây dựng hình tượng gan dạ, cẩn trọng, trong lời nói với tôi luôn lộ ra vẻ mỉa mai, thế nhưng khi ma quỷ thực sự xuất hiện, cô ta lại chạy còn nhanh hơn cả tôi. Ở một bên, tôi vừa khóc lóc sướt mướt vừa vẽ bùa đánh cho con ma hồn bay phách lạc, miệng vẫn không ngừng gào lên: "Á á á, tôi sợ quá đi mất." Cứu với, thật mất mặt quá, nhưng mà tôi sợ thật mà.
Hiện đại
Linh Dị
Linh Dị
8