Kể từ ngày hôm đó, mọi thứ đều đã thay đổi.
Lại như thể chẳng có gì đổi thay.
Tôi vẫn ở nhà Tô Vân Hề, vẫn làm bữa sáng, đổ rác, lau nhà, giặt giũ mỗi ngày.
Nhưng tôi không còn cần phải viện cớ để được ở bên cạnh anh nữa.
Chương 12:
Tôi có thể đường đường chính chính ngắm nhìn anh mỗi lúc anh đọc sách, nhìn đến khi anh mất tự nhiên, đỏ lựng cả chóp tai mà quát tôi cút đi rửa bát.
Tôi có thể ôm anh từ phía sau mỗi khi anh nấu ăn, ngửi mùi hương cam quýt nhè nhẹ vương trên cổ anh.
Tôi có thể cuộn trọn người anh trong vòng tay mình mỗi tối xem phim, luồn ngón tay qua mái tóc anh, trầm giọng kể cho anh nghe tình tiết phim, dù lần nào anh cũng nghe một lúc là lăn ra ngủ thiếp đi.
Tô Vân Hề con người này, nhìn thì ôn hòa dịu dàng, nhưng thực chất trong xươ/ng tủy lại vô cùng hay ngại.
Tôi nắm tay anh, theo bản năng anh sẽ khẽ rụt lại một chút, rồi sau đó mới từ từ thả lỏng.
Tôi hôn lên trán anh, anh có thể đỏ bừng chóp tai suốt mười phút đồng hồ mà không thốt nên lời.
Tôi đ/è anh lên sô pha trao một nụ hôn sâu, sau khi tách ra anh liền vùi mặt vào gối tựa nhất quyết không chịu chui ra, cuống tai đỏ rực như sắp rỉ m/áu.
Đáng yêu quá.
Đáng yêu đến mức tôi chỉ muốn giấu bặt anh đi, không cho bất kỳ ai nhìn thấy.