17.

Đêm xuống, tôi mơ một giấc mơ vô cùng bất an.

Trong mộng, có một người đàn ông mặc âu phục đang tiến tới chỗ tôi, đi theo phía sau anh ta là một đám người âm không mặt, bọn họ mang theo sính lễ, kèn trống inh ỏi, trong bầu không khí q/uỷ dị.

Trong giây lát, người đàn ông đột nhiên dán ch/ặt mặt về hướng tôi.

Những vết kh//âu trên khuôn mặt làm tôi sực nhớ đến cái x/ác được khiêng tới nhà tôi sáng nay.

Trong mơ, tôi không tài nào cử động.

Người đàn ông không một chút chừng mực mà ôm lấy eo tôi, cái chạm lạnh tê buốt đó khiến tôi không phân biệt được đây rốt cuộc là á/c mộng hay hiện thực.

Dưới tình thế cấp bách, tôi chỉ có thể im lặng mà niệm Thập tự phá tà quyết: "Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn!"

Một luồng kim quang chiếu sáng mặt tôi, tôi cuối cùng cũng có thể tỉnh lại!

Tuy nhiên, cảm giác lạnh buốt ở eo tôi vẫn không biến mất.

Tôi thảng thốt kêu kên, đưa tay ấn công tắc đèn, ánh sáng từ đèn dây tóc rực sáng lên.

Trên giường bỗng nhiên hiện ra một bóng người!

Tôi lật chăn ra.

Một chàng trai không biết từ đâu xuất hiện đang ngủ say bên cạnh tôi, với mái tóc dài bạch kim, buông xoã như thác, che gần hết cơ thể trần trụi.

Mắt tôi dán ch/ặt vào nét mặt quyến rũ của anh ấy.

Chàng trai từ từ tỉnh dậy, đôi mắt sắc sảo lãnh đạm ấy nheo nheo như ngái ngủ nhìn tôi: “Chị ơi, ôm~”

Sau khi nhìn quanh phòng một lượt, tôi phát hiện trong góc chỉ còn lại cái lớp da trống rỗng của con rắn nhỏ màu trắng!

Sau khi đã định hình mọi chuyện, tôi hoảng hốt ném cái gối vào cậu ta, hung dữ quát:

“Cậu thành người rồi sao?

“Sau này không được phép lên giường của tôi nữa!”

18.

Sau khi rắn trắng nhỏ biến thành người, tôi cho cậu ta mặc áo sơ mi trắng bình thường đi ra đường, nhưng vẫn khiến người qua đường kinh ngạc.

Cậu ta có vẻ ngại ngùng gi/ật gi/ật cánh tay tôi, núp sau lưng tôi: “Chị ơi, bọn họ cứ nhìn tôi chằm chằm.”

Tôi lườm cậu ta:

“Cậu đừng có cười với mấy cô gái đó!”

“Đã hấp dẫn mà còn hay cười, muốn quyến rũ ai đây?”

Cậu ta nghiêng đầu, nhìn tôi nở nụ cười nham hiểm: “Chị đó!“

Tôi phớt lờ cậu ta, tiếp tục m/ua đồ cho cậu ta, đến khi cậu ta không thể xách nổi, giục tôi: “Quần áo giày dép của Xuân Hạ Thu Đông đủ rồi, chúng ta về nhà đi mà ~”

Tôi lơ đãng đáp trả, rồi quay sang dẫn cậu ta đi m/ua đồ dùng hàng ngày.

Đến khi mặt trời sắp lặn, tôi đưa tay bắt một chiếc taxi bên đường.

Không lâu sau, xe đón chúng tôi dừng trước một nhà ga nhộn nhịp.

Tôi đưa cho cậu ta căn cước đã làm cho cậu ấy, rồi lôi cậu ấy lên tàu lửa.

“Chị ơi, đi đâu vậy?”

Cậu ta phấn khởi nắm tay tôi, giống như đứa trẻ chưa từng được ngắm thế giới.

Tiếng còi tàu vang lên, tôi tiễn cậu ta đi.

Tôi nói dối rằng: “Tôi đi m/ua chai nước, cậu ki/ếm chỗ nào ngồi đợi tôi.”

“Vâng!”

Cậu ta ngốc nghếch gật đầu, nghe theo lời tôi hoà vào đám đông.

Nhân viên soát vé đóng cửa.

Sau khi ki/ếm được chỗ ngồi, cậu ta liền áp mặt vào cửa kính, nhưng khi thấy tôi đưa tay vẫy chào, thì vẻ mặt cậu ta thay đổi hẳn.

Tôi nhìn cậu ta nở nụ cười hạnh phúc~

Thật không ngờ sau khi biến thành người, cậu ta vẫn dễ bị lừa như vậy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng chẳng ngoảnh đầu

Chương 7
Trước kỳ thi đại học, vì áp lực mà tôi tăng 40 cân. Cậu bạn thanh mai trúc mã thầm mến tôi bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với tôi, gặp nhau trên đường cũng giả vờ như không quen biết. Tôi cứ ngỡ cậu ấy không muốn bị phân tâm. Mãi cho đến đêm điền nguyện vọng, tôi nghe thấy Hứa Chấp bị bạn cùng phòng trêu chọc: "Không phải cậu thích cô bạn thanh mai của cậu sao, sao còn lừa người ta điền nguyện vọng vào trường ngay sát vách cậu?" Giọng điệu cậu ấy đầy cợt nhả: "Chậc. Trước kia thì có chút cảm tình, nhưng nhìn cái vóc dáng hiện tại của cô ấy kìa, tôi không muốn bị bạn mới hiểu lầm đâu, để cô ấy ở trường sát vách giữ khoảng cách thế cũng tốt." "Vậy đến lúc giấy báo nhập học gửi về thì tính sao?" "Thì tính sao được, cô ấy dễ dỗ lắm." Bạn cùng phòng cảm thán: "Cao tay thật, anh Chấp, hai nơi này không xa cũng chẳng gần, nếu cô ấy giảm cân trở lại thì cậu vẫn có thể 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' đấy!" Tiếng cười đùa vang lên từng đợt, đâm nhói màng nhĩ của tôi. Trong lòng tôi dâng lên nỗi đắng cay, lời tỏ tình định nói ra bị tôi nuốt ngược vào trong. Tôi gửi một tin nhắn cho bố: "Bố, chuyện bố bảo con đi du học Mỹ trước kia, con suy nghĩ kỹ rồi, con đi." Vốn dĩ tôi chỉ vì cậu ấy mới đến Bắc Kinh. Đã muốn giữ khoảng cách, vậy thì cứ giữ cho triệt để luôn đi.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0