Tôi thường xuyên đố kỵ, tại sao cùng là họ Cố, nhưng anh trai lại là vầng trăng được muôn vàn ánh sao vây quanh.
Sau này, mẹ tôi thấy không còn hy vọng được chính thức đưa vào gia đình, dường như đã tìm được gã đàn ông mới, liền ôm tiền rồi dẫn tôi bỏ trốn.
Nhưng giữa đường, bà ta cho rằng tôi là vật cản đường, bèn vứt tôi lại giữa đồng hoang.
Trong bất hạnh vẫn có may mắn.
Tôi không bị chó hoang cắn ch*t, ngược lại còn hạ gục được mấy con, nướng lên ăn thịt.
Nhặt đồ ăn từ đống rác suốt nửa năm, cuối cùng tôi được đưa vào trại trẻ mồ côi.
Cho đến ngày tôi ra tay c/ứu người, suýt bị đ/á/nh đi/ếc tai, lên cả tin tức báo chí, anh trai tìm thấy tôi, nói: "Anh là anh trai của em."
Còn người bố ruột của tôi đã ch*t từ lâu.
Từ đó trở đi, cuộc sống của tôi dường như tốt hơn.
Anh trai đã tiếp quản nhà họ Cố, giúp đỡ tôi rất nhiều.
Nhưng tôi cũng hiếm khi liên lạc với anh.
Từ ngày phát hiện mắc bệ/nh u/ng t/hư, tôi còn lẩn trốn đến khu chung cư này, mang theo tâm trí tự h/ủy ho/ại bản thân.
Hôm đó, tôi đang cân nhắc nên dùng dây thòng lọng, d/ao, hay nước ngọt không đường trộn th/uốc trừ sâu thì một cục bột ngọt ngào, giọng nũng nịu gõ cửa nhà tôi.
Cô bé cho tôi kẹo.
Đột nhiên tôi chẳng muốn ch*t nữa.
Vậy thì... Tôi thử một lần nữa nhé? Nhỡ đâu chữa được thì sao?
Nhưng tôi không chữa được.
Và có ba tên s/úc si/nh đã ngh/iền n/át viên kẹo của tôi.