Bố mẹ cho rằng xu hướng tính dục của tôi chỉ là vặn vẹo nhất thời, chơi đùa một chút thì không sao. Nhưng mà kết hôn tuyệt đối không phải là chuyện có thể đem ra đùa giỡn.
Bọn họ từng nói với tôi: "Ngay từ lúc bắt đầu, mục đích Sầm Ngọc tiếp cận con đã không đơn thuần, con việc gì phải kết hôn với nó. Những gì nó lấy được từ trên người con còn chưa đủ sao, mà cứ nhất quyết phải đòi bằng được danh phận?"
5.
Tôi đã thay đổi trình tự của hôn lễ. Đẩy khâu trao đổi nhẫn cưới lùi lại về phía sau.
Tôi nắm lấy bàn tay của Sầm Nguyện, chậm rãi đẩy nhẫn kia vào lóng tay của cậu ấy. Không to không nhỏ, kích thước vô cùng vừa vặn.
Cậu ấy sửng sốt một chút, còn tôi thì in một nụ hôn lên mu bàn tay cậu ấy: "Không phải là nhẫn ban đầu đâu, tôi vừa mới m/ua đấy. Sầm Nguyện, tôi thật sự rất muốn kết hôn với em." Rất muốn được đi hết quãng đời còn lại cùng em.
Tôi biết cậu ấy vẫn còn rất nhiều chuyện muốn nói, cũng có rất nhiều vấn đề muốn đặt ra.
Ví dụ như làm sao tôi biết được kích cỡ vòng tay của cậu ấy, ví dụ như tại sao tôi lại muốn kết hôn với cậu ấy, ví dụ như sau này chúng tôi sẽ phải làm sao...
Đương nhiên tôi sẽ không nói cho cậu ấy biết. Rằng vào lúc cậu ấy không nhìn thấy tôi, tôi đã nhìn chăm chú và vuốt ve cậu ấy vô số lần. Đương nhiên là bao gồm cả bàn tay của cậu ấy nữa.
Cặp nhẫn cưới lấp lánh trên đôi bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi.
Người chủ hôn hỏi bằng giọng nói rõ ràng và tròn vành rõ chữ: "Anh Sầm Nguyện, anh có đồng ý kết hôn với anh Nghiêm Tự Thanh, từ nay về sau cho dù phú quý hay bần hàn, cho dù khỏe mạnh hay ốm đ/au, đều sẽ mãi mãi yêu thương, tin tưởng, tôn trọng, trung thành với anh ấy, vĩnh viễn không từ bỏ, cho đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh, vẫn giữ trọn vẹn tình yêu chân thành dành cho anh ấy hay không?"
Sầm Nguyện ngẩng đầu nhìn tôi một cái, trong lòng bàn tay mang theo chút ướt át.
Tôi xoa ngón tay của cậu ấy để an ủi. Cậu ấy liền dùng giọng điệu nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên định trả lời: "Tôi đồng ý."
Đến lúc được hỏi, tôi cũng trả lời rất nghiêm túc và kiên định: "Tôi đồng ý."
Hơn nữa tôi cũng sẽ làm được.
Sầm Nguyện nâng mắt lên, để lộ ra nụ cười. Nụ cười đó tựa như ngọn núi tuyết quanh năm đóng băng nay đã tan ra một chút, để lộ ra cảnh sắc mùa xuân khiến người ta không thể nào dời mắt. Nó thẩm thấu vào trái tim vốn đã khô cằn của tôi.
Giữa âm thanh ồn ào huyên náo của mọi người. Nụ hôn của tôi rơi xuống trán cậu ấy. Lông mi của cậu ấy quét qua khiến khuôn mặt tôi có chút ngứa ngáy.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhuận xinh đẹp của cậu ấy. Thật sự rất muốn hôn.
Nhưng mà vào khoảnh khắc nụ hôn sắp hạ xuống, tôi nhận ra căng thẳng của cậu ấy. Thế nên nụ hôn đó chỉ rơi trên khóe môi cậu ấy.
Rất thơm. Trên người Sầm Nguyện rất thơm. Mùi hương tựa như nhánh u lan mọc trong hang động trống trải.
6
Tôi cứ tưởng rằng Sầm Nguyện sẽ có thể nhanh chóng tiếp nhận tôi.
Kết quả là ngay đêm hôm đó, cậu ấy đã nh/ốt tôi ở ngoài cửa.
Tôi hoàn toàn không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể nghe thấy giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào của cậu ấy: "Anh đừng gõ cửa nữa, tôi sẽ không mở đâu. Anh về phòng của chính mình mà ngủ đi."