Lúc bọn Thẩm Miên quay lại, hai đứa tôi vẫn đang đứng im bất động tại chỗ cũ.
Một người thì hai má đỏ bừng như s/ay rư/ợu, người kia thì vành tai cũng đỏ ửng lên trông thấy.
Thẩm Miên ngơ ngác hỏi: "Bác sĩ bảo sao rồi? Mà nhìn hai người thế này, không lẽ bị sốt cả rồi à?"
Đừng có nhắc đến chuyện đó nữa, tôi lúc này chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Chu Diễn mà vội vàng kéo Thẩm Miên rời đi: "Không sao cả, chúng ta về nhà thôi, tớ buồn ngủ quá rồi."
Ấy thế mà đêm khuya hôm đó, tôi lại một lần nữa rơi vào trạng thái mất ngủ.
Màn hình điện thoại sáng lên, bên dưới tin nhắn chưa trả lời lúc nãy lại hiện lên một dòng tin nhắn mới.
Chu Diễn: [Em gái à, rốt cuộc là em có ý gì hả?]
Tôi nhắm ch/ặt mắt lại vì thực sự chẳng biết phải giải thích thế nào, chẳng lẽ lại bảo lúc đó vì anh đẹp trai quá nên tôi không nhịn được sao?
Hối h/ận, đúng là quá sức hối h/ận mà.
Và kết quả là, tôi lại chọn cách im lặng không trả lời.
Chính vì thế mà Chu Diễn ở đầu bên kia cũng bị cái sự "thả thính" ấy làm cho trằn trọc cả đêm không ngủ được.