Trong lúc mọi người dùng mọi th/ủ đo/ạn để trêu chọc Mễ Soái, vị “tổng công đại nhân” trong truyền thuyết của chúng ta đang làm gì?

Anh đang ngồi xổm trong hành lang vàng son lộng lẫy của Caesar, chờ Kim Tiểu Viên tới c/ứu viện.

Nếu nói lần tình cờ gặp nhau bên cạnh cây dừa hôm ấy chỉ là ngoài ý muốn, vậy những lần Trịnh Tử Dương “lạc đường” sau này hoàn toàn là cố ý.

Kỳ diệu ở chỗ, phương pháp này thế mà lần nào cũng hiệu nghiệm.

Mỗi lần chưa đầy mười phút, anh đều có thể đợi được Kim Tiểu Viên xuất hiện trước mặt, xoa xoa đầu mình rồi dẫn mình trở về.

Vậy tại sao Kim Tiểu Viên lúc nào cũng có thể nhanh chóng tìm thấy Trịnh Tử Dương?

Chuyện này phải nhờ công những nữ nhân viên phục vụ luôn là người đầu tiên phát hiện Trịnh Tử Dương giá lâm Caesar, sau đó lập tức tung tin khắp nơi như tiên nữ rải hoa.

Cho nên Kim Tiểu Viên chỉ cần dựng tai lên, chú ý nghe tiếng ríu rít trong hành lang là có thể lập tức biết hôm nay Trịnh Tử Dương lại đại giá quang lâm lúc nào.

Sau đó, chúng ta sẽ nhìn thấy một cái đầu nấm nào đó đảo mắt nhìn quanh, nhân lúc không ai chú ý thì từng bước từng bước nhỏ dịch tới cửa nhà bếp, tiếp theo “vèo” một tiếng biến mất.

Mỗi lần như vậy, đầu bếp Mạnh luôn kín đáo liếc về phía cửa, cười tủm tỉm vuốt râu, sau đó gọi mấy cậu phụ bếp đang rảnh tiếp tục bóc tỏi, thái hành, xay th!t cho mình.

Ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, tự nhiên chẳng còn tâm trí để ý xem có phải lại có người lén chuồn mất hay không~

Thật ra ban đầu Kim Tiểu Viên cũng không nói rõ được vì sao mình lại muốn đi tìm Trịnh Tử Dương.

Chỉ là mỗi lần nghe tin anh tới, trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh anh ngồi xổm cầu c/ứu mình trước đây.

Ưm…

Nếu anh lại đi lạc thì phải làm sao?

Bây giờ anh ngốc như vậy, lỡ bị ông chú kỳ quái nào đó dắt đi thì sao?

Lỡ bị người khác phát hiện tình trạng hiện tại của anh thì sao?

Lỡ trong Caesar có phóng viên săn tin mai phục thì sao?

Cậu mới không thừa nhận mình có một chút lo lắng cho Trịnh Tử Dương đâu.

Đây hoàn toàn chỉ là sự quan tâm xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo thôi, hiểu chưa!

Quả nhiên, lần này cậu lại tìm thấy Trịnh Tử Dương đang bị lạc trong một hành lang nào đó.

Khi nhìn thấy “em bé khổng lồ” kia vừa trông thấy mình thì đôi mắt lập tức sáng lấp lánh, phản ứng đầu tiên của Kim Tiểu Viên lại là:

May quá, chưa bị người khác dắt đi.

Theo bản năng, cậu không muốn bộ dạng Trịnh Tử Dương lúc này rơi vào mắt người khác.

Thật ra mọi lo lắng của Kim Tiểu Viên đều dư thừa.

Bởi vì chẳng có ai tin được tên quái nhân đang cúi đầu ngồi xổm giữa hành lang vẽ vòng tròn kia lại chính là Ảnh đế Trịnh hô mưa gọi gió đâu~

Từ đó trở đi, giữa Trịnh Tử Dương và Kim Tiểu Viên dần hình thành một loại ăn ý không cần nói thành lời.

Mượn tên một bộ truyện BL từng cực kỳ nổi tiếng để hình dung thì chính là:

“Mỗi ngày đi làm đều nhìn thấy Ảnh đế Trịnh đang lạc đường.”

Sau đó Kim Tiểu Viên sẽ dựa trên tinh thần viện trợ nhân đạo mà “tiện tay” dẫn anh đi.

Đối với hành vi tận dụng triệt để ưu thế bản thân (?) này của Trịnh Tử Dương, ngoài Mễ Soái khịt mũi coi thường ra, toàn thể thành viên “Hậu viện nam thần” đều đồng loạt biểu thị:

Đáng yêu ch*t mất!!!!!

Cứ qua qua lại lại như thế, hai người Trịnh – Kim rất nhanh đã trở nên thân thiết.

Chuyện Trịnh Tử Dương từ lâu đã mặt dày gọi người ta là “Tiểu Viên” thì tạm không nói.

Kim Tiểu Viên cũng dần quen với việc trực tiếp gọi đối phương là “Tử Dương”, không còn giống ban đầu cứ gọi một tiếng là đỏ mặt tim đ/ập nữa.

Nhờ phúc của Kim Tiểu Viên, cuộc đời pháo hôi khổ bức của Mễ Soái cũng không kéo dài quá lâu.

Bởi vì Trịnh Tử Dương rất nhanh đã không còn thỏa mãn với khoảng thời gian ngắn ngủi được ở bên vợ mỗi lần như vậy nữa.

Vốn dĩ mà nói, đưa Trịnh Tử Dương bị lạc trở về phòng riêng có thể tốn bao nhiêu thời gian?

Cho dù anh thường xuyên tùy hứng kéo Kim Tiểu Viên đi vòng đường xa, còn cố tình thả chậm bước chân, tốc độ chẳng khác nào các ông cụ dắt chim đi dạo trong công viên vào sáng sớm, nhưng nói cho cùng cũng chẳng vượt quá mười mấy phút.

Đối với một người đã “đói khát” suốt mười chín năm mà nói, chút thời gian này làm sao đủ được?

Cho nên mỗi lần trở về phòng riêng, Trịnh Tử Dương còn phải kéo vợ nhà mình nấn ná thêm thật lâu.

Mà Kim Tiểu Viên đối với Trịnh Tử Dương thế này hoàn toàn không có sức chống cự.

Cậu dịu dàng mềm giọng ngồi trò chuyện cùng anh, thỉnh thoảng còn đưa tay vuốt một cái lên nhúm tóc ngốc đang vểnh lên của anh.

Thế là một người làm nũng b/án moe, một người dịu dàng dung túng.

Cảnh tượng đó khiến Mễ Soái vừa ăn đầy bụng sơn hào hải vị cũng có xúc động muốn để thức ăn trào ngược lên tận cổ.

Vấn đề này rất nhanh đã được Mễ Soái giải quyết.

Đại soái ca họ Mễ nhà chúng ta là ai chứ?

Quản lý toàn năng đó!

Có chuyện gì có thể làm khó anh ta?

Ngay ngày hôm sau, Mễ Soái tìm tới quản lý Caesar là Hứa Úy, nói rằng Trịnh Tử Dương đang có ý định nhận một bộ phim truyền hình lấy khách sạn làm đề tài. Vai diễn tạm định là nhân viên phục vụ khách sạn, cho nên anh muốn đến Caesar đích thân trải nghiệm cuộc sống một thời gian.

Hứa Úy là người thật thà, lại có chút giao tình với Mễ Soái, hoàn toàn không nghi ngờ gì, lập tức tỏ ý hoan nghênh.

Thế là Ảnh đế Trịnh thuận lợi từ khách ghé thăm biến thành nhân khẩu thường trú.

Mễ Soái cuối cùng cũng thoát khỏi vai trò bia đỡ đạn khổ bức~

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm