Không Muốn Làm Hoàng Hậu

Chương 4

22/12/2024 20:36

Dung tần được sủng ái vô cùng, đến cả cuộc săn mùa thu hàng năm, Lý Hạ cũng chỉ dẫn theo mình nàng ta.

Nhưng ta không buồn, thậm chí còn có chút hả hê.

Bởi vì ta biết, trên đường đi săn họ sẽ gặp h ổ.

Trong lúc n g u y h i ể m, Dung tần đẩy Lý Hạ ra, còn mình thì chịu chút thương tích ngoài da.

Giống như trong những quyển họa bản tầm thường, mỹ nhân c/ứu anh hùng, tình cảm hai người càng thêm sâu đậm, Dung tần cũng từ đó được phong lên làm Dung phi.

Ngươi hỏi ta vì sao đến giờ vẫn chưa ra tay?

Tất nhiên là vì ta đã phát hiện một chuyện thú vị hơn.

"Mẫu hậu, sao năm nay phụ hoàng không đưa chúng ta cùng đi săn vậy?"

"Triết Nhi muốn xuất cung chơi sao?"

Ta mỉm cười xoa đầu thằng bé.

Triết Nhi nghĩ ngợi một lúc, rồi chậm rãi gật đầu.

Trong ký ức ít ỏi của thằng bé, hàng năm cả gia đình ba người họ đều cùng nhau tham gia cuộc s ă n mùa thu.

Phụ hoàng sẽ bắt một con thỏ nhỏ xinh làm quà cho cậu, mẫu hậu sẽ ôm cậu để cậu vuốt ve bờm của con ngựa lớn.

Bầu không khí bên ngoài cung rất trong lành, bầu trời cũng rất xanh.

Chỉ là năm nay, cậu vô tình nghe được từ miệng cung nhân rằng phụ hoàng chỉ mang theo một tần phi mới được sắc phong, còn nghe rằng hoàng hậu bị thất sủng.

Cậu cảm thấy t ủ i t h â n, lại có chút t ứ c g i ậ n, cảm giác như bị p h ả n b ộ i.

Điều cậu mong chờ không phải là cuộc săn, mà là những khoảng thời gian được ở bên phụ hoàng.

Trước đây phụ hoàng bận rộn t r a n h đ o ạ t ngôi vị, không có nhiều thời gian bên cạnh cậu lúc trưởng thành.

Đến khi phụ hoàng lên ngôi, cơ hội gặp mặt lại càng hiếm hoi đến đáng thương.

Triết Nhi lắc đầu, thậm chí đã có lúc không còn nhớ rõ mặt phụ hoàng.

"Mẫu hậu muốn hỏi Triết Nhi một câu. Nếu một ngày nào đó, mẫu hậu đưa Triết Nhi xuất cung, đi đến bất cứ nơi nào chúng ta muốn, không còn bị g i a m h ã m trong cung này nữa, Triết Nhi có bằng lòng không?"

Ta ngồi xuống, nhìn vào mắt Triết Nhi, nghiêm túc hỏi.

"Vậy phụ hoàng có đi cùng chúng ta không?"

"Không, vì lần này ông ấy không đưa chúng ta theo, nên lần sau chúng ta cũng không mang ông ấy theo. Nhưng nếu có cơ hội thích hợp, Triết Nhi vẫn có thể quay về thăm ông ấy."

Triết Nhi cúi đầu suy nghĩ kỹ, đang định gật đầu thì bị ta ngăn lại.

"Không cần vội trả lời mẫu hậu ngay, Triết Nhi hãy suy nghĩ thật kỹ. Nếu ra khỏi cung, Triết Nhi sẽ không còn là thái tử nữa, tương lai sẽ không còn những cung nhân cúi đầu trước con, muốn ngồi lên ngai vàng của phụ hoàng, trở thành vua của một nước, cũng sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Nhưng mẫu hậu có thể hứa rằng, cuộc sống bên ngoài cung sẽ tự do hơn, hạnh phúc hơn, chúng ta có thể đi khắp núi sông, làm mọi điều mình muốn. Nhưng nói cho cùng, đây là cuộc sống của Triết Nhi, nên mẫu hậu hoàn toàn tôn trọng quyết định của con, Triết Nhi cũng phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới quyết định..."

Triết Nhi gật đầu như đã hiểu, lúc này, Mẫn Mẫn từ ngoài cung trở về, mang theo một gói bánh nhỏ.

"Đây là bánh và r ư ợ u m ơ mà Chu lão tướng quân đặc biệt gửi cho nương nương và thái tử, ở Tường Vân Các, vẫn còn nóng đây ạ."

Ta không khỏi ngạc nhiên, những món này đều là những món ta yêu thích nhất, thật không ngờ một người cục mịch như phụ thân lại có lúc chu đáo đến vậy.

Ta và Triết Nhi ngồi cạnh nhau ăn hết chỗ bánh, rồi nằm ườn trên ghế phơi nắng với cái bụng no căng.

Chợt nghĩ, giá như con hổ kia có thể ăn sống Lý Hạ thì tốt biết mấy.

Nhưng tất nhiên điều đó không thể xảy ra.

Chuyện xảy ra đúng như trong giấc mơ, Dung tần hộ giá hoàng thượng lập công, hồi cung liền được phong phi.

Ngày thứ hai hồi cung, nàng ta đến cung thỉnh an ta, lần đầu tiên ta nhìn rõ dung mạo của nàng.

Đôi mắt tròn long lanh, gương mặt bầu bĩnh, vòng eo thon thả, vẻ ngoài dịu dàng làm người khác t h ư ơ n g x ó t, cũng không trách được Lý Hạ say mê nàng ta.

Nhưng chỉ mình ta biết, đóa hoa trắng ngây thơ thấm đẫm sương mai đó thực chất là loài hoa đ ộ c.

Ta mỉm cười giữ vẻ nghiêm trang, mời nàng ta ngồi, còn Quận chúa Thanh Nghi bên cạnh thì không khách sáo như vậy, lạnh lùng nhìn nàng ta từ đầu đến chân một lượt, m ỉ a m a i:

"Nghe nói gần đây hoàng huynh bị một món đồ chơi tầm thường làm mê muội, hóa ra là ngươi."

Từ ngày vào phủ vương, ta và Thanh Nghi vừa gặp đã như tri kỷ, không lạ gì khi nàng đứng ra b ê n h v ự c ta.

Nhưng bênh vực thì bênh vực, tuyệt đối không thể rơi vào b ẫ y của người khác.

"Thanh Nghi, Dung phi là do bệ hạ thân phong, lại có công hộ giá, không được vô lễ."

Ta trách một câu, Thanh Nghi có chút ấm ức nhìn ta, b ĩ u môi.

"Thần thiếp mới đến đô thành, không hiểu lễ nghi phép tắc, mong hoàng hậu nương nương và quận chúa lượng thứ."

Dung phi vừa nói vừa đứng dậy cầm tách trà định xin lỗi Thanh Nghi, nhưng bất cẩn làm đổ nước trà nóng lên người nàng.

À, chiêu trò đ ấ u đ á cung đình vụng về đến mức không nỡ nhìn.

"Con t i ệ n n h â n này!"

Thanh Nghi nổi g i ậ n, giơ tay định t á t vào mặt Dung phi, nhưng bị ta sắp xếp sẵn một cung nữ giữ tay lại.

"Hoàng tẩu, người thả ta ra, để ta đ á n h c h ế t con t i ệ n n h â n này!"

"Tiêu Phòng Điện há có thể để các ngươi làm càn? Bổn cung có chút mệt, Dung phi cũng lui xuống đi, Vãn Thúy Cung ở xa, sau này không việc gì thì không cần đến thỉnh an ta."

Ta phất tay ra lệnh cho cung nữ đưa Dung phi về cung.

"Hoàng tẩu, sao ngay cả người cũng thiên vị nàng ta?"

Thanh Nghi tức đến mức như p h á o, mắt sắp khóc.

Ta thở dài, nắm lấy tay nàng nói.

"Thanh Nghi, nếu ta nói, hôm nay nếu muội động vào nàng ta, nàng ta sẽ nhân cơ hội ngã vào bàn, bụng chạm đất, m ấ t đi đứa con trong bụng. Hoàng huynh muội sẽ n ổ i g i ậ n, không chỉ trách p h ạ t ta trước mọi người mà còn gửi muội đến Nam Cương hòa thân, muội có cho rằng ta đ i ê n rồi không?"

Thanh Nghi t r ợ n to mắt, vẻ mặt đầy k i n h n g ạ c.

Đúng vậy, trong giấc mơ của ta, vì một màn tính kế của Dung phi, Thanh Nghi bị chính hoàng huynh ruột th!t của mình gả xa đến Nam Cương, trở thành vợ một người đàn ông m a n r ợ lớn tuổi gấp mấy lần nàng và bị h à n h h ạ đến c h ế t.

T à n n h ẫ n là thế, nhưng đó chính là sự thật chưa kịp xảy ra.

Ta tuyệt đối không cho phép chuyện này tái diễn, Thanh Nghi mới mười sáu tuổi, chỉ là bị chiều chuộng mà k i ê u n g ạ o, nàng xứng đáng được gả cho một người tốt, không phải trở thành vật h y s i n h trong chốn hậu cung t r a n h đ ấ u này.

"Nhưng hoàng tẩu, vì sao Dung phi không nói với bệ hạ chuyện nàng ta m a n g t h a i? Huống hồ, hổ dữ cũng không ă n t h ị t con mình, làm sao nàng ta có thể n h ẫ n t â m h ạ i c h ế t đứa con của mình?"

"Nếu đứa con đó không phải phúc của ả ta, mà là t a i h ọ a với nàng ta thì sao?"

Vãn Thúy cung.

Dung phi đẩy mạnh hết đồ đạc trên bàn xuống đất, đ ậ p liên tiếp mấy bình hoa.

"Nương nương bớt g i ậ n, nương nương bớt g i ậ n!"

Thị nữ theo hầu Dung phi quỳ xuống đất r u n r ẩ y.

"Tại sao? Ta đã k h i ê u k h í c h ả quận chúa n g ố c n g h ế c h kia đến vậy, tại sao hoàng hậu lại xen vào? Cơ hội tốt biết bao, ta đã có thể s ả y m ấ t cái t h a i này rồi! Ông trời đây là muốn ta c h ế t mà! Chỉ vài tháng nữa khi đứa trẻ sinh ra, bệ hạ sẽ phát hiện thôi, một đứa bé mắt xanh làm sao có thể trở thành hoàng tử được? Không được, bổn cung vẫn phải tìm cách, nhất định phải bỏ đứa bé đi, phải hoàn toàn chiếm được lòng tin của bệ hạ..."

Dung phi tự lẩm bẩm, đầu ngón tay bấu c h ặ t vào lòng bàn tay, bộ dạng hoàn toàn trái ngược với vẻ dịu dàng khi nãy.

Đây chính là hoàng cung.

Hoàng cung ă n t h ịt người không nhả xươ/ng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lệnh Ca

Chương 5
Rửa tay gác kiếm, rời bỏ chốn giang hồ, ta ẩn cư nơi biên ải tu thân dưỡng tính. Nàng Tống cô nương bán đậu phụ nhà bên vốn tính hoạt bát, ngày ngày hớn hở, khẩn cầu ta viết thư gửi cho vị hôn phu nơi kinh thành xa xôi. Cho đến một ngày, vị hôn phu gửi thư gọi nàng lên kinh thành kết duyên. Tống cô nương vui mừng khôn xiết, gói ghém hành lý lên đường, ngoái đầu vẫy tay với ta: “Thẩm Lệnh Ca, thiếp sẽ gửi thư mời người đến uống rượu mừng!” Đợi chờ nửa năm, bóng chim tăm cá. Sợ Tống cô nương quên mất ta, ta liền khởi hành lên kinh. Tìm đến tận cửa, vừa hay gặp lúc phủ họ Phó đang cử hành hôn lễ. Nhưng tân nương lại chẳng phải là Tống cô nương. Ta rút kiếm kề vào cổ tân lang, ép hắn khai ra tung tích của nàng. Sau cùng, ta tìm thấy Tống cô nương trong chuồng cừu, nàng đã bị cắt lưỡi móc mắt, tâm trí điên loạn. Nhân lúc ta đau đớn thất thần, mũi ám kiếm từ sau lưng xuyên qua tim ta. Mở mắt lần nữa. Tống cô nương mắt cười lúng liếng, thẹn thùng hỏi ta: “Lệnh Ca, thư của Phó công tử viết những gì?” Ta sắc mặt bình thản đáp: “Thư viết rằng hắn đã thay lòng, bảo nàng hãy tìm người khác mà phó thác.” Đêm đó, ta cầm lấy kiếm cùng tín vật đính ước, thẳng tiến kinh thành. Nợ máu, tất phải trả bằng máu!
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hương Ninh Chương 6
Quy Nghi Chương 6