01
Lúc này, hệ thống trong đầu ta phát ra một tiếng thét chói tai: [Ký chủ! Sao cô có thể dẫn phản diện đi ăn đại tiệc!]
[Hắn phải có một tuổi thơ bi thảm, chứ không phải loại hồi ức tốt đẹp này!!!]
Ta theo lời hệ thống cúi đầu nhìn xuống.
Nhìn phản diện nhỏ trước mặt, chiều cao hắn chỉ tới ng/ực ta.
Hắn mặc y phục rá/ch nát, co ro trong lãnh cung không ai hỏi đến, vì dinh dưỡng không đủ mà càng thêm g/ầy yếu.
Sau khi biết mình xuyên thành nữ phụ đ/ộc á/c, ta đã nhẫn tâm hành hạ hắn hai ngày.
Cho đến hôm nay, nhìn bóng dáng nhỏ bé cuộn lại của phản diện, cuối cùng ta không nhịn được.
Nhân lúc hệ thống ngoại tuyến, kéo hắn đi ăn một bữa thịnh soạn.
Lúc này, Tống Văn Cảnh khẽ mím môi, có vẻ không hiểu vì sao ta đột nhiên đối xử tốt với hắn như vậy.
Dù sao hai ngày trước ta vẫn còn lạnh nhạt với hắn.
Hắn kéo nhẹ tay áo ta, thái độ đối với ta cũng có phần mềm lại: "Hôm nay… đa tạ ngươi, ta rất vui."
Ta hơi cúi người, cong mắt mỉm cười với hắn: "Không có gì đâu, hôm nay vốn là sinh thần của ngươi, sinh thần vui vẻ nhé."
Phản diện nhỏ nghe xong, vành tai cũng hơi đỏ lên.
Hệ thống tiếp tục gào lên:[Dừng lại! Ký chủ! Cô bây giờ hoàn toàn trái với nhiệm vụ rồi!!! Cô không thể dịu dàng với hắn như vậy!]
Ta thở dài: [Vậy phải làm sao, ta đã mừng sinh nhật cho hắn xong rồi.]
Hệ thống nhất thời không đáp, dường như đi tìm cách giải quyết.
Một lát sau, nó thở dài, rốt cuộc đáp lại: [Sự đã đến nước này, chỉ có thể xóa ký ức hắn vừa ăn đại tiệc thôi.]
[Hắn hiện tại phải đủ khổ, sau này mới có thể thành công hắc hóa!]
Ta có chút kinh ngạc nhướng mày: [Thì ra còn có thể tùy tiện xóa ký ức à.]
Hệ thống hừ lạnh: [Đương nhiên nhưng cần điểm tích lũy. Dùng điểm hai ngày trước mà cô tích được để khấu trừ!]
Vừa nói, nó liền đổi ra một chén thủy dược thất ức, bảo ta cho phản diện uống.
Tống Văn Cảnh ngoan ngoãn uống xuống.
Ba giây sau, thần sắc hắn trở nên có chút mờ mịt.
Hắn quét mắt một vòng nhìn ta, thần tình lại trở về lạnh nhạt như trước: "Ngươi đến phòng ta làm gì?"
Ta nhìn hắn một lần nữa dựng lên gai nhọn, trong lòng khẽ thở dài.
Lúc này, hệ thống nhắc nhở trong đầu ta: [Phát hiện nữ chính ở gần, ký chủ, cô cần tạo ra lần gặp đầu tiên của bọn họ!]
Vì vậy ta đành bày ra bộ dạng á/c đ/ộc, tiện tay ném y phục bẩn cho hắn, ra lệnh: "Ra ngoài gánh nước giặt y phục."
Tống Văn Cảnh tê liệt tiếp lấy, không biểu tình nói: "Biết rồi."
Chẳng bao lâu sau, hắn dùng bả vai g/ầy yếu vác thùng nước đi ra ngoài.
Ta quá tò mò dung mạo của nữ chính, bèn lén theo sau.
Đi chừng mấy trăm bước, quả nhiên ta nhìn thấy một tiểu cô nương như ngọc tạc phấn điêu.
Chính là nữ chính khi còn nhỏ.
Nàng ấy được cung nhân vây quanh, y phục hoa lệ, bên cạnh bày đầy điểm tâm tinh xảo.
Mà Tống Văn Cảnh chỉ liếc nhìn một cái, liền lạnh nhạt thu hồi ánh mắt.
Ngay khi hắn định rời đi, nữ chính cũng chú ý tới hắn.
Có lẽ thấy hắn quá g/ầy yếu chật vật, tiểu cô nương cầm hai khối điểm tâm, chạy về phía hắn.
Nàng ấy ngẩng mặt lên, vừa lúc cánh hoa trên cây rơi xuống mái tóc.
Nữ chính nâng điểm tâm đưa đến trước mặt hắn, giọng trong trẻo nói: "Ca ca, huynh trông g/ầy quá, nếm thử bánh Quế Hoa Tô mà muội thích nhất đi!"
Hệ thống trong đầu ta kích động nói: [Đến rồi, chính là chỗ này! Vì miếng Quế Hoa Tô này, nữ chính từ đây trở thành tia sáng duy nhất trong thế giới đen tối của phản diện!]
[Cũng không lạ khi phản diện sẽ si tình với nàng, nữ chính lúc nhỏ đáng yêu quá mà!]
[Ài, đáng tiếc nữ chính nhất định sẽ ở bên nam chính, phản diện chỉ có thể yêu mà không được đáp lại.]
Như để ứng nghiệm lời hệ thống, giây tiếp theo, Tống Văn Cảnh nhận lấy hai khối điểm tâm.
Hắn cúi mắt nói lời cảm tạ: "Đa tạ."
Nữ chính không để ý phất tay: "Không có gì đâu."
Nhìn theo bóng lưng Tống Văn Cảnh dần đi xa, hệ thống hoàn toàn hài lòng: [Được rồi, nhiệm vụ hoàn thành, chúng ta không cần tiếp tục theo dõi nữa!]
Mà ở phía bên kia, sau khi múc đầy nước vào thùng, Tống Văn Cảnh cũng không lập tức trở về.
Hắn lấy điểm tâm ra, nhìn kỹ hai giây, Quế Hoa Tô tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
So với cơm thừa canh cặn, loại điểm tâm này hẳn là vô cùng xa xỉ.
Hắn đưa Quế Hoa Tô vào miệng, lại nghi hoặc phát hiện…
Dường như cũng không ngon như trong tưởng tượng.
Hắn chậm rãi nhíu mày.
Chẳng lẽ khẩu vị của hắn đã trở nên kén chọn rồi?