5.

Chu Tĩnh quả là có tài năng diễn xuất.

Đáng tiếc, Từ Vũ không thèm nhìn cô ta lấy một cái. Anh trực tiếp đi ngang qua cô ta đến bên cạnh tôi. Ngay khi nhìn thấy vết thương ửng Hồng trên mu bàn tay trắng nõn của tôi, anh ấy khẽ mím môi, lặng lẽ kéo tôi về phòng mà không nói một lời.

"Anh Vũ, có gì thì từ từ nói, đừng trách chị ấy."

Chu Tĩnh ngước đôi mắt ngấn lệ lên, dịu dàng bày tỏ thể hiện mình là người hiểu chuyện.

Nhưng trong lòng cô ta lại đang đắc ý: "Lý Tư Tư nhà cô đúng là không biết tự lượng sức mình, một người ất ơ từ trên trời rơi xuống mà dám so với thanh mai ư? Anh Vũ rõ ràng là thích tôi nhất. Anh ấy chắc chắn sẽ m/ắng con ch.ó c.ái Lý Tư Tư cô một trận nhớ đời. Nghĩ thôi cũng thấy sướng rơn rồi.”

Thật ra tôi cũng có chút tò mò.

Thanh mai có mâu thuẫn với vợ của anh ấy. Người chồng ngay thẳng của tôi sẽ giải quyết như thế nào?

"Anh không thắc mắc chuyện gì đã xảy ra sao?"

Tôi mở lời, cố ý thăm dò trong khi quan sát kỹ càng biểu cảm trên gương mặt Từ Vũ.

“Hừm.”

Từ Vũ lạnh lùng hừm một tiếng rồi cẩn thận bôi th/uốc lên vết thương cho tôi, “Không hỏi anh cũng biết đó là Chu Tĩnh gây chuyện trước.”

“Vậy nếu trong chuyện này người sai là em thì sao?"

"Vợ của anh làm gì cũng đúng."

Quả xứng danh là chồng yêu của tôi, luôn chọn đứng về phía tôi vô điều kiện.

Tôi cười toe toét rồi ôm lấy khuôn mặt anh thơm một cái.

Chúng tôi ở trong phòng một lúc rồi mới trở ra phòng khách.

Chu Tĩnh đang thút thít kể khổ bên cạnh mẹ chồng.

"Tư Tư, tôi chỉ cần một lời xin lỗi..."

Cô ta còn chưa nói hết câu đã khựng lại khi thấy hai bàn tay đan ch/ặt vào nhau của tôi và Từ Vũ.

Tôi mỉm cười với cô ta.

Không cần tốn công mở miệng, Từ Vũ bên cạnh đã thay tôi lên tiếng, giọng gi/ận dữ:

"Xin lỗi cái gì? Tôi cảm thấy cô mới là người nên xin lỗi!"

“Anh cũng thấy Tư Tư là người đá/nh em mà."

"đá/nh cô thì sao ?"

Chu Tĩnh nhất thời cứng họng.

Nhưng trong lòng lại đang m/ắng tôi: “Con ch/ó c/ái Lý Tư Tư, chắc hẳn đã cho anh Vũ uống b/ùa m/ê th/uố/c lú gì rồi."

Chẳng mấy chốc, cô ta đã lấy lại bình tĩnh, vừa cắn môi ra vẻ yếu ớt vừa cố tình vén tóc lên.

Năm dấu ngón tay hiện rõ ràng trên má phải.

Tôi gật gù, nở một nụ cười hài lòng trước kiệt tác của mình.

"Tôi không có ba mẹ yêu thương, anh trai cũng bỏ mặc không quan tâm tới. Nếu không nhờ có sự cưu mang của mẹ đỡ đầu, con tôi và tôi có lẽ đã phải sống cuộc sống đầu đường xó chợ. Đều do tôi gây phiền phức cho chị Tư Tư, bị đối xử thế này cũng là lẽ dĩ nhiên." Chu Tĩnh nghẹn ngào nói từng chữ.

Chậc chậc chậc, nghe trà xanh nói kìa.

Lễ trao giải Oscar năm nay mà không có cô tôi sẽ không xem.

Từ Vũ vừa cưng chiều đút tôi ăn một miếng đu đủ, vừa phóng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Chu Tĩnh, "Nhà chúng tôi không thích uống trà xanh."

Tôi không nhịn được mà cười phá lên.

Sắc mặt Chu Tĩnh liền trở nên tái nhợt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thái thái bảo vệ tôi thi đại học

Chương 6
Trước ngày thi đại học, cô bạn thân tặng tôi một lá bùa cầu đỗ đạt xin được từ chùa. Đêm đó, bà cố hiện về báo mộng: "Học sinh giỏi giang mà lại đi tin vào mấy thứ mê tín dị đoan này, đeo cái lá bùa chết tiệt này làm gì? Để nó phù hộ con thi được 280 điểm à? Mau vứt cái thứ bẩn thỉu này đi!" Tôi run rẩy hỏi: "Liệu có khả năng nào, bà cố cũng là thứ bẩn thỉu đó không..." Bà cố giận dữ quát: "Có kẻ dùng tà thuật hại con, muốn con thi trượt đấy. Bà cố ở dưới âm phủ chạy đôn chạy đáo gãy cả chân mới giữ được cái mạng cho con đấy." Sau đó, tôi thi trượt thật. Còn cô bạn thân lại trở thành thủ khoa của khóa. Trong cơn trầm cảm, tôi gieo mình từ tầng cao xuống. Lúc sắp chết mới biết cô bạn thân đã dùng tiểu quỷ tráo đổi điểm số của tôi. Sống lại một đời, bà cố lại hiện về báo mộng cho tôi. Lần này tôi quỳ xuống cầu xin bà cố cứu mình. "Thôi được rồi, bà cố đã chạy vạy quan hệ dưới âm phủ để lo liệu cho con." Sau đó, nhân mạch mà bà cố lo liệu cũng đến. Chỉ thấy bên trái tôi là Phạm Vô Cứu, bên phải tôi là Tạ Tất An. Hắc Bạch Vô Thường đích thân hộ pháp cho tôi.
Hiện đại
Hài hước
Linh Dị
1
10 năm vây hãm Chương 10