Một tháng không gặp, Tống Thừa Ân - kẻ từng vô cùng phong quang trong tiệc thọ của bà cụ Tống, trông đã nhếch nhác đi nhiều. Trên mặt anh ta vẫn treo nụ cười giả tạo như cũ, mời tôi ngồi xuống quán cà phê bên đường.

"Giang thiếu gia, nghe nói sau khi em trở về, bác Giang vẫn chưa giao đại quyền công ty cho em sao?"

"Bác Giang đã có tuổi rồi, bác ấy giao hết quyền phụ trách dự án cho Giang Lam Châu. Em là người thông minh, tin rằng em hiểu rõ tín hiệu này nghĩa là gì."

Tống Thừa Ân nhấp một ngụm cà phê: "Chẳng lẽ em có thể chấp nhận việc sau này cả nhà họ Giang đều rơi vào tay em gái mình sao?"

Bản thân anh ta đang đấu đ/á với Tống Kinh Mặc, nên anh ta mặc định anh em trên đời này đều như thế cả sao? Tôi cảm thấy thật nực cười.

"Tôi có thể giúp em, chỉ cần em bằng lòng ở bên tôi." Thấy tôi ngước mắt nhìn, Tống Thừa Ân càng đinh ninh rằng mình đã nắm thóp được tôi.

"Tôi đã điều tra rồi, trước đây em từng theo Tống Kinh Mặc. Sau khi được nhận lại nhà họ Giang, em liền đ/á văng anh ta. Nói thật, tôi rất tán thưởng em, kẻ không có giá trị lợi dụng dĩ nhiên không thể trở thành vật cản đường của chúng ta. Chỉ cần em đồng ý ở bên tôi, nhà họ Giang hoàn toàn sẽ là của em."

"Hơn nữa Tống Kinh Mặc là kẻ có th/ù tất báo, em cũng cần có người che chở chứ? Theo tôi chính là lựa chọn tốt nhất."

Tôi đã phải nhịn rất lâu mới không hắt cả ly cà phê vào mặt Tống Thừa Ân. Loại người này, ích kỷ, m.á.u lạnh lại còn cuồ/ng vọng tự đại. Tôi đứng dậy: "Tống đại thiếu gia, anh nên tự đi mà dọn dẹp đống rác rưởi của mình đi."

Chuyện Tống Thừa Ân gặp tôi rất nhanh đã đến tai Tống Kinh Mặc. Đã bảo rồi, đừng có trêu vào ch.ó đi/ên. Lần này Tống Thừa Ân sụp đổ nhanh đến không tưởng. Và lần này, anh ta cũng không có sự giúp đỡ của Giang Lam Châu nữa.

Khi đọc tin tức, vài dòng bình luận bay còn đang cảm thán:【Nam chính đầu tiên trong lịch sử tự mình tìm đường c.h.ế.t.】

【Nói thật, lúc đầu tôi theo phe Tống Thừa Ân, nhưng gã này đúng là mặt dày quá mức. Loại người này mà làm nam chính được thì tôi cũng làm được.】

【Tống Thừa Ân cứ thế sụp đổ sao??? Nhanh đến mức không dám tin, không lẽ phía sau còn chiêu trò gì nữa?】

...

Đêm đó, tôi lại nhận được tin nhắn của Tống Kinh Mặc. Cái tên này không biết đã làm bao nhiêu chiếc sim điện thoại nữa, ngày nào tôi cũng chặn một tài khoản của anh ta, mà anh ta vẫn luôn biến ra được số mới.

Tôi suy nghĩ một chút, hiếm hoi lắm mới trả lời anh ta một câu: 【Giặc cùng chớ đuổi.】

Đuổi được Tống Thừa Ân ra nước ngoài thì nên nới lỏng tay một chút, bằng không dồn anh ta vào đường cùng, chẳng biết anh ta sẽ làm ra chuyện gì.

Vừa chợp mắt một cái, khi tỉnh lại, tôi đã thấy mình bị b/ắt c/óc rồi.

12.

Cái tên Tống Thừa Ân c.h.ế.t tiệt này, bản thân vô dụng không đấu lại Tống Kinh Mặc thì thôi, b/ắt c/óc tôi thì giải quyết được cái th/ù gì?

Thế nhưng tôi cũng nhanh chóng nhận ra, Tống Thừa Ân bắt tôi chỉ để nhử Tống Kinh Mặc lộ diện.

"Giang Du Trì à Giang Du Trì, tôi vốn đã tin thật rồi đấy, tin rằng em trốn tránh Tống Kinh Mặc là vì sợ hãi, tôi cũng tưởng Tống Kinh Mặc gặp lại em sẽ chọn cách trả th/ù tàn khốc nhất." Tống Thừa Ân dùng lực bóp ch/ặt cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Vị Tống đại thiếu gia phong quang vô hạn khi xưa, giờ đây lại nhếch nhác không chịu nổi, râu ria lởm chởm, hốc mắt đen sì.

"Đúng là cái đồ đôi nam nam đê tiện!" Anh ta hất mạnh tay làm đầu tôi lệch sang một bên.

Lớp bông nhét trong chiếc chuông nơi cổ chân không biết đã rơi ra từ lúc nào, chiếc chuông khẽ phát ra một tiếng kêu lanh lảnh.

Cánh cửa cuốn bỗng chốc được kéo lên, ánh sáng ban ngày từ bên ngoài tràn vào. Tôi bị chói mắt đến mức phải nhắm nghiền lại. Chỉ nghe thấy tiếng Tống Thừa Ân gào lên: "Tống Kinh Mặc, chẳng phải mày muốn c/ứu cậu ta sao? Mày qua đây, qua đây mà đổi mạng với cậu ta này!"

Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Loại người như anh ta nói mà cũng tin được sao, Tống Kinh Mặc đâu phải hạng ng/u ngốc, chắc chắn sẽ...

"Được."

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Đôi mắt chưa kịp thích nghi với ánh sáng bên ngoài bị kí/ch th/ích đến mức chảy cả nước mắt. Tống Kinh Mặc tiến lên một bước, nói: "Tôi đổi với em ấy."

Tống Thừa Ân trói nghiến Tống Kinh Mặc lại, rồi anh ta cởi dây thừng ở chân tôi ra nhưng không hề thả tôi đi.

Phía xa đã giăng đầy dây cảnh báo, tôi nghe thấy tiếng Giang Lam Châu gào gọi tên mình: "Anh ơi, anh trai ơi!"

Em ấy bị ba mẹ giữ ch/ặt lại. Tất cả mọi người đều không dám manh động, chỉ biết trân trối nhìn Tống Thừa Ân lôi kéo tôi và Tống Kinh Mặc đến bên bờ vực thẳm. Bên dưới là bãi đ/á ngầm đen kịt, sóng biển dữ dội gào thét vỗ vào vách đ/á.

"Bây giờ, đến lượt em chọn đấy." Ánh mắt Tống Thừa Ân chậm rãi dời sang tôi.

"Giữa tôi và Tống Kinh Mặc, em đã chọn nó. Rõ ràng... rõ ràng là Tống Chấn Kiều quen mẹ tôi trước, vậy mà tôi lại trở thành đứa con hoang! Lão già đó sắp c.h.ế.t rồi nên mới bắt đầu hối h/ận, mới nhận ra người lão thật sự yêu là Hứa Lan Trinh, nên mới tìm mọi cách bù đắp cho Tống Kinh Mặc. Vậy còn tôi thì sao?"

"Bây giờ, tôi muốn mày chọn một trong hai: hoặc là Tống Kinh Mặc, hoặc là thứ này." Bàn tay còn lại của Tống Thừa Ân giơ lên một chiếc USB màu đen.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14