Nói xong, mẹ tôi vỗ tay.
Ngay sau tiếng vỗ tay, mấy chục tên lính đ/á/nh thuê cầm sú/ng bước ra, vây kín trước mặt tôi.
Bà nhìn tôi, đôi môi đỏ hé mở đầy dụ dỗ:
“Niên Niên, đừng giãy giụa nữa. Mày không thoát được đâu.”
Tôi lùi từng bước, mặt tái nhợt.
Nhưng trên hòn đảo không có tín hiệu này, tôi ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
Khi bị dồn đến đường cùng, bên tai tôi chợt vang lên tiếng lên đạn.
Có người đứng chắn trước mặt tôi.
Giọng lạnh lùng:
“Không được làm hại cậu ấy.”
Một bóng dáng cao lớn che trước người tôi.
Tôi kinh ngạc ngẩng lên — chỉ thấy một mảng trắng.
Là đầu bếp vẫn luôn chăm sóc tôi.
Nói ra thì, tôi và ông ta sống cùng trên đảo suốt hai năm, nhưng chưa từng nhớ rõ gương mặt ông ta.
Bởi vì gương mặt ấy rất kỳ lạ.
Ngũ quan ngay ngắn, không x/ấu, nhưng lại bình thường đến mức nhạt nhòa.
Mỗi lần nhìn thấy, sang giây sau tôi đã quên mất ông ta trông ra sao.
Tôi không ngờ một người xa lạ như vậy lại đứng ra bảo vệ tôi vào thời khắc này.
Tôi khẽ mấp máy môi.
Tôi định nói, không cần vì một kẻ xa lạ như tôi mà liều mạng.
Nhưng mẹ tôi đã lên tiếng trước, giọng châm chọc:
“Ồ? Chủ nhân ch*t rồi, con chó như mày còn muốn liều mạng vì chủ sao?”
Sắc mặt đầu bếp không đổi.
Nhưng sau câu nói ấy, ông ta hạ sú/ng xuống.
Tôi không bất ngờ.
Với ông ta, tôi chỉ là người xa lạ. Tôi không có tư cách yêu cầu ai đó vì mình mà liều ch*t.
Ngay khi tôi nghĩ ông ta định bỏ cuộc, giao tôi cho mẹ…
Bên tai tôi chợt vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Ch*t? Dì à, dì dùng th/uốc cấm nhiều quá nên hỏng n/ão rồi sao? Tôi chẳng phải vẫn đang sống sờ sờ đây à?”
24
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Người đối diện vẫn là gương mặt nhạt nhòa của đầu bếp… nhưng phát ra giọng nói của Hoắc Yếm.
Mẹ tôi cũng sững sờ.
Khi bà còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Hoắc Yếm đã giơ tay, lạnh lùng b/ắn một phát lên trời.
“Đoàng —”
Ngay sau tiếng sú/ng, hàng chục chiếc máy bay quân dụng từ trên trời hạ xuống.
Những binh sĩ mặc áo chống đạn theo dây thang đổ bộ, dễ dàng kh/ống ch/ế mẹ tôi và đám lính đ/á/nh thuê phía sau bà.
Cho đến khi bị bắt, mẹ tôi vẫn còn ngơ ngác.
Cổ tay bị c/òng lại bằng chiếc c/òng bạc lạnh lẽo.
Lúc ấy bà mới hoàn h/ồn, bị áp giải ra ngoài vẫn cố ngoái đầu, nhìn chằm chằm phía sau mà gào lên:
“Mày chưa ch*t? Mày vậy mà chưa ch*t? Mày lừa tao!”
Bà gần như phát đi/ên.
Khi bị áp giải lên trực thăng, vẫn không quên gào lo/ạn về phía Hoắc Yếm.
Lúc này, Hoắc Yếm giơ tay.
Bàn tay cậu áp lên cằm, x/é bỏ lớp mặt nạ bình thường kia.
Lộ ra gương mặt thanh lãnh tuấn mỹ quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm.
“Em sao có thể ch*t được chứ?”
Lời vừa dứt, tôi cảm thấy bên má mình ấm lên.
Hoắc Yếm kéo tôi vào lòng, chẳng chút kiêng dè, ngay trước mặt mẹ tôi mà hôn lên má tôi một cái.
“Em còn chưa theo đuổi được người em thích, còn chưa được chính miệng người em thích nói rằng cũng thích em. Vì thế, cho dù thật sự ch*t đi, em cũng sẽ bò từ địa ngục trở về để gặp người em yêu.”