Hệ thống xảy ra lỗi, kéo tôi—một nam chính của thế giới truyện H—vào một cuốn truyện ngược, bắt tôi nhập vào cơ thể một nhân vật pháo hôi sắp ch*t.
Nhiệm vụ ban đầu nghe qua vô cùng đơn giản: bỏ th/uốc vào nước của tên phản diện t/àn t/ật, khiến hắn mất khả năng hành động, tạo cơ hội cho thụ chính trốn thoát.
Hệ thống liên tục thúc giục bên tai tôi:
“Ký chủ, nhanh lên!”
“Phản diện đang tắm, mau đổ th/uốc vào nước đi!”
Tôi rất muốn quay về thế giới cũ.
Nhưng trước hết, tôi phải còn sống mới được.
Vì vậy, tôi không chút do dự x/é gói th/uốc, đổ toàn bộ bột trắng vào bồn cầu rồi nhấn nút xả nước.
Nào ngờ vừa xử lý xong th/uốc, chứng rối lo/ạn tin tức tố của tên phản diện lại phát tác.
Trong lúc tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, tôi nhào tới ôm lấy hắn, hung hăng hôn xuống.
Người đàn ông vốn đang bóp cổ tôi bỗng cứng đờ.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nét mặt cũng trở nên mất tự nhiên.
Ngay khi tôi kiệt sức định buông ra, hắn lại khàn giọng ra lệnh:
“Tiếp tục.”
Thế là trong một tháng sau đó, tôi chẳng những không thể rời khỏi hắn mà còn trở thành dược dẫn hình người, thành công phá vỡ mọi kỷ lục nghề nghiệp trước đây của mình.
Đến khi thụ chính tìm tới tận cửa, vừa khóc vừa chất vấn tôi:
“Kỷ Kiều, sao cậu vẫn chưa gi*t ch*t hắn?”
Người đàn ông ngồi trên xe lăn phía sau cậu ta khẽ bật cười.
“Bé con, hóa ra em vẫn luôn muốn gi*t tôi sao?”
---
Sở Liên nhét gói th/uốc vào lòng bàn tay tôi, hai vành mắt đỏ hoe, trông như thể chỉ cần chớp mắt là nước mắt sẽ rơi xuống.
“Kiều Kiều, mạng của tôi đều trông cậy vào cậu.”
“Lệ Yến Từ là một tên đi/ên, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho tôi.”
Cậu ta nghẹn ngào, bàn tay siết lấy cổ tay tôi.
“Cậu không biết hắn đ/áng s/ợ đến mức nào đâu.”
Nói đến đây, Sở Liên lại cúi đầu, buồn bã thở dài.
“Thôi vậy.”
“Cậu chưa từng gặp những chuyện như tôi, nói ra cậu cũng không hiểu.”
“Nhưng cậu có thể giúp tôi.”
Tôi nhìn gói th/uốc trong tay, chần chừ hỏi: “A Liên, cậu có biết loại th/uốc này dùng để làm gì không?”
“Tôi biết.”
Sở Liên đáp rất tự nhiên, như thể người sắp phải đá/nh đổi tính mạng không phải tôi.
“Nhưng cậu đã giúp tôi nhiều lần như vậy rồi, chắc cũng không ngại thêm lần này, đúng không?”
Tôi cố nặn ra một nụ cười đắng chát, hoàn thành thiết lập si tình của nguyên chủ.
“Ừ, tôi sẽ giúp cậu.”
“Chỉ cần cậu vui là được.”
Sở Liên hài lòng rời đi.
Ngay khi cửa khép lại, hệ thống lập tức tán thưởng:
“Ký chủ xinh đẹp, thiết lập kẻ si tình m/ù quá/ng của cậu đúng là đã ăn sâu vào lòng người rồi!”
Tôi không đổi sắc mặt, đáp lại trong đầu:
“Cảm ơn.”
“Đây là đạo đức nghề nghiệp.”
Hệ thống không để tâm đến lời châm chọc của tôi, tiếp tục cuống quýt thúc giục:
“Ký chủ, mau lên!”
“Nhân lúc phản diện đang tắm, hãy đổ th/uốc vào nước đi.”
“Chỉ cần Sở Liên thoát khỏi sự kiểm soát của Lệ Yến Từ, nhiệm vụ cá nhân của cậu sẽ hoàn thành.”
“Khi tuyến truyện trở lại quỹ đạo, cậu có thể rời khỏi cơ thể pháo hôi này và quay về thế giới cũ.”
Tôi nhìn gói th/uốc trong tay, bắt đầu hồi tưởng cốt truyện.
Tên phản diện trong cuốn sách này là Lệ Yến Từ, con riêng của nhà họ Lệ, một alpha phân hóa không hoàn toàn.
Tuyến thể của hắn bị tổn thương từ nhỏ, tin tức tố thường xuyên rối lo/ạn, hai chân cũng bị t/àn t/ật sau một vụ t/ai n/ạn do chính người nhà gây ra.
Để kh/ống ch/ế những lần mất kiểm soát, hắn từng phải sử dụng th/uốc ức chế tin tức tố liều cao trong nhiều năm.
Nhưng cơ thể hắn đã dần kháng th/uốc, n/ội tạ/ng cũng bắt đầu chịu tổn thương, bác sĩ buộc phải giảm liều.
Vì vậy, mỗi khi lượng th/uốc trong m/áu hạ xuống, hắn sẽ xuất hiện triệu chứng cai th/uốc nghiêm trọng: đ/au đớn, mất lý trí, tin tức tố bùng phát và có tính công kích cực mạnh.
Nghe đồn Lệ Yến Từ trời sinh t/àn b/ạo.
Sau khi giành được quyền lực, hắn đã thanh trừng hơn nửa nhà họ Lệ.
Mấy ngày trước, hắn vừa tự tay đá/nh g/ãy chân người anh trai trên danh nghĩa của mình là Lệ Hàn Xuyên.
Mà chủ nhân ban đầu của cơ thể này, Kỷ Kiều, lại chính là tai mắt do Lệ Hàn Xuyên cài bên cạnh hắn.
Lệ Yến Từ đã biết chuyện ấy từ lâu.
Hắn giữ Kỷ Kiều lại không phải vì tin tưởng, mà chỉ muốn xem Sở Liên có thể vì Lệ Hàn Xuyên mà lợi dụng người si mê mình đến mức nào.
Trong nguyên tác, Kỷ Kiều nghe lời Sở Liên hạ đ/ộc Lệ Yến Từ, sau đó bị hắn phát hiện.
Kết cục của nguyên chủ thê thảm đến mức chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta lạnh sống lưng.
Hắn bị ch/ặt hết tay chân, biến thành nhân trệ rồi nhét vào chum, ngày đêm chịu sự hànhz hạz của phản diện.
Tôi nắm gói th/uốc trong tay, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi.
Tiếng nước từ phòng tắm truyền ra đều đặn.
Hệ thống vẫn đang thúc giục, nhưng tôi càng nghe càng thấy giống tiếng chuông báo tử.
“Ký chủ, đừng do dự nữa!”
“Nếu còn không hành động, Lệ Hàn Xuyên sẽ không kịp đưa Sở Liên ra ngoài!”
Tôi hít sâu một hơi.
“Được.”
Nói xong, tôi lập tức xông vào nhà vệ sinh bên cạnh, x/é gói th/uốc rồi đổ sạch xuống bồn cầu.
Tôi nhấn nút xả nước, nhìn dòng nước cuốn toàn bộ bột trắng đi, động tác liền mạch đến mức không có lấy nửa giây do dự.
Phù.
Sảng khoái thật.
Hệ thống sửng sốt đến nghẹn lời.
Vài giây sau, nó mới phát đi/ên gào lên: “Ký chủ!”
“Tôi phải cảnh cáo cậu, đi chệch cốt truyện sẽ bị trừng ph/ạt!”
“Mạng cũng sắp mất rồi, ai còn quan tâm đến chút trừng ph/ạt đó?”
Tôi phủi tay, chuẩn bị rời khỏi nơi này trước khi Lệ Yến Từ phát hiện.
Nào ngờ vừa quay người, tôi đã đ/âm sầm vào một bức tường th!t.
Toàn thân tôi lập tức cứng đờ, ngón chân cũng theo bản năng co quắp.
Xong đời.
Lệ Yến Từ tắm xong nhanh vậy sao?
“Cậu là ai?”
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đỉnh đầu.
Tôi chậm chạp ngẩng mặt.
Lệ Yến Từ vừa bước ra khỏi phòng tắm, một tay chống lên khung cửa.
Mái tóc đen còn nhỏ nước, vài sợi dính vào gương mặt tái nhợt.
Chiếc khăn tắm quấn hờ quanh eo vì động tác của hắn mà hơi trượt xuống.
Trước mắt tôi nhất thời hoa lên.
Ch*t ti/ệt.
B/ệnh nghề nghiệp tái phát rồi.
Nhưng đúng là rất đáng nhìn.
Tôi vô thức nuốt nước bọt.
Hệ thống gào lên trong đầu: “Ký chủ!”
“Có thèm cũng phải nhìn xem đối tượng là ai chứ!”
“Đây là đại phản diện, món này chúng ta không ăn nổi đâu!”
“Vớ vẩn, đương nhiên tôi biết.”
“Tôi chỉ đang tìm đường chạy.”
Đúng lúc đó, trong không khí đột nhiên xuất hiện một mùi khói sú/ng nồng nặc.
Mùi tin tức tố mạnh đến mức khiến lồng ng/ực người ta nghẹn lại.