17.

Sau đó, về cơ bản thì tôi cứ ngây người ra.

Để mặc cho Thẩm Như Cảnh ôm tôi và đưa tôi ra khỏi đám ch/áy.

Sau khi Lạc Minh Nhã được đưa đến b/ệnh viện an toàn, tôi vẫn đang nhớ lại nụ hôn bất ngờ vừa rồi.

Nhìn sang Thẩm Như Cảnh, trên quần áo của anh có vài vết ch/áy, một vài sợi tóc rủ lòa xòa xuống trán anh.

Tôi kéo kéo góc áo của anh, khẽ hỏi: “Rõ ràng anh chỉ cần bảo tôi nín thở là được, sao lại hôn tôi?”

Lại nhỏ giọng hơn bổ sung: “Nói trước cho anh biết, tôi sẽ không tin mấy lời kiểu ‘đang trong tình thế nguy cấp không rảnh tay không tiện nói chuyện’ gì gì đó đâu nhé.”

Anh nhẹ nhàng lau vết tro trên má tôi: “Ừ, vì anh thích em, suýt chút nữa tưởng rằng mình sẽ mất em.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

“Nếu em muốn biết vì sao thì có lẽ là vì khả năng tự chủ của tôi quá kém, nhất thời không kiềm chế được.”

Đối mặt với lời tỏ tình đầy bất ngờ này, chú nai tơ trong lòng tôi bừng tỉnh, ba chân bốn cẳng lao nhanh, bịch bịch nhảy lo/ạn.

Còn chưa ‘nhảy’ được mấy lần thì tôi phát hiện cánh tay của Thẩm Như Cảnh bị thương.

Với thân phận của mình, anh ấy không thể đến b/ệnh viện điều trị, cũng không thể trở về cục xuyên sách ngay được.

Thế là tôi đưa anh ấy về nhà mình.

May mà chỉ bị thương nhẹ do mảnh vỡ cứa vào lúc phá cửa sổ.

Sau khi bác sĩ gia đình băng bó cho Thẩm Như Cảnh xong, anh nói với tôi: “Bạch Lễ Nhiên đã đưa ra lựa chọn.”

Tôi bị bọn b/ắt c/óc đá/nh gục nên không nghe thấy đáp án, nhưng xét theo kết cục thì...

“Anh ta chọn Lạc Minh Nhã đúng chứ?”

Mặc dù hơi chán nản nhưng tôi tự an ủi mình rằng, không tán đổ nam chính thì tôi vẫn có được niềm vui bất ngờ mà.

Nhưng câu trả lời mà tôi nghe được còn bất ngờ hơn: “Bạch Lễ Nhiên chọn em.”

Tôi vừa kh/iếp s/ợ vừa khó hiểu: “Vậy sao tôi chưa quay về được?”

Thẩm Như Cảnh thở dài: “Xin lỗi, anh cũng mới x/ác nhận chuyện này.”

Tôi dường như hiểu ra điều gì đó.

Nghĩ đi nghĩ lại, điều này có thể giải thích được tại sao ngay từ đầu Thẩm Như Cảnh chọn không nói cho tôi biết chuyện được trở về nhà.

Vì anh không muốn cho tôi một lời hứa suông vì một kết quả không chắc chắn.

Tôi đổi chủ đề, giả vờ oan ức nói: “Thẩm Như Cảnh, hôm nay tôi sợ ch*t khiếp, nếu anh đến muộn một chút thì tôi cũng chẳng còn sống để mà gặp anh.”

Đúng lúc Giang Chỉ vừa đến, nghe tôi nói vậy thì nhịn không được bênh vực kẻ yếu:

“Cô Khương, cô hiểu lầm đại ca của bọn tôi rồi.”

“Vì lần trước đại ca bị ph/ạt nên ông Kiều đã sớm để ý đến chuyện này, hôm nay còn xông tới không cho anh ấy tiếp tục can thiệp."

"Hai người trực tiếp tranh cãi, đây là lần đầu tiên đại ca không vâng lời ông Kiều."

Tôi chớp mắt hỏi hắn: “Ông Kiều là ai?”

“À, ông ấy là thầy của đại ca,” Giang Chỉ giải thích với tôi, thấy Thẩm Như Cảnh không có ý định ngăn cản, hắn nói tiếp, “Cũng từng là… hệ thống của mẹ đại ca.”

Có lẽ chuyện này còn gây sốc hơn cả khi tôi nghe tin Bạch Lễ Nhiên chọn tôi.

Một câu nói ngắn ngủi của Giang Chỉ suýt làm CPU của tôi bốc ch/áy.

Vì vậy, trong lúc Thẩm Như Cảnh đang nghỉ ngơi, tôi kéo Giang Chỉ sang hỏi dò.

Giang Chỉ gãi đầu cười ngượng ngùng:

“Cũng tại tôi, chuyện được về nhà sau khi chinh phục thành công là quy tắc mà mọi nhân viên của cục xuyên sách chúng tôi ngầm thừa nhận.”

“Có lẽ vì đại ca đã nghi ngờ từ lâu rồi nên lúc trước không nói cho cô biết.”

Giang Chỉ nói, mẹ của Thẩm Như Cảnh từng là một người xuyên sách.

Cũng là xuyên đến truyện ngược luyến, cũng phải chinh phục nam chính.

Điểm khác biệt là, bà ấy với nam chính từng thật lòng yêu nhau và bà chọn ở lại.

Nhưng ngày vui chóng tàn, sau khi Thẩm Như Cảnh được sinh ra, nam chính đã thay lòng đổi dạ.

Còn bà ấy đã dùng phương pháp dứt khoát nhất rời bỏ thế giới này.

Trước khi ch*t, bà ấy đã liên lạc với hệ thống lần cuối, cũng chính là người thầy hiện tại của Thẩm Như Cảnh, c/ầu x/in ông ấy đưa con của bà về nuôi nấng ở cục xuyên sách.

Thẩm Như Cảnh đã tìm ki/ếm sự thật về vụ t/ự s*t của mẹ mình trong nhiều năm qua, cuối cùng cũng chứng minh được cái gọi là "được về nhà sau khi chinh phục thành công" chỉ là một trò lừa bịp.

Giang Chỉ lại nhớ tới một chuyện khác: “Tôi nghi ngờ đại ca yêu thầm cô đấy, ngay cả thẻ tên còn đưa cho cô mà!”

Tôi thầm cười tr/ộm trong lòng, thật ra tôi với đại ca của mấy anh đang yêu nhau đấy.

Nhưng miệng thì vẫn hỏi: “Anh em tốt, lời này nghĩa là sao?”

"Đó là thẻ tên đặc chế, chỉ có một cái duy nhất. Vì không có nó nên đại ca mới bị thương ở thế giới này."

Thì ra Thẩm Như Cảnh đã quan tâm tôi từ lâu rồi nhưng anh lại không chịu thừa nhận.

Đúng là càng nghĩ tới là tôi lại càng thích anh ấy mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7