Nửa đêm, tôi bị một luồng nóng bức đ/á/nh thức.

Tôi khó chịu bơi vài vòng trong nước nhưng cảm giác nóng rát ấy vẫn không tan đi.

Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi phát hiện một việc nghiêm trọng hơn.

Dưới nước có vài mảnh sáng lấp lánh. Tôi vớt lên xem thử…

Là… vảy cá của tôi.

Tôi gi/ật mình, vội leo lên giường hơi, ngồi vểnh đuôi kiểm tra xem rụng ở đâu.

Cuối cùng phát hiện — vảy ở phía trước và… quanh mông rụng mất mấy mảnh.

Nhận thức được điều đó, mặt tôi đỏ bừng.

【Hahaha, sau khi nhân ngư trưởng thành sẽ có thời kỳ phát tình đó, Tiểu Ngư chắc sắp đến rồi.】

【Nếu không có bạn đời thì nhân ngư phải tự mình vượt qua phát tình kỳ, nhưng nếu em xin Thiếu tướng giúp… anh ấy chắc chắn sẽ không nỡ từ chối.】

【Tôi muốn xem *~& ;=# %#?$%&_……%#(J)】

【Ôi cái đứa trên kiềm chế chút đi, đừng để bị ban acc luôn.】

Tôi nhắm tịt mắt, không muốn nhìn thêm những dòng bình luận mất kiểm soát đó nữa.

Tối hôm đó tôi ngủ không yên, cứ chốc chốc lại tỉnh dậy giữa cơn nóng hầm hập…

Tần Dịch bước vào, vừa nhìn đã thấy tôi uể oải nằm co lại trên chiếc giường hơi.

“Ôn Nhĩ, em sao thế?”

Tôi trượt xuống nước, bơi đến gần anh.

“Em không sao đâu, Thiếu tướng. Chỉ là tối qua ngủ không ngon lắm.”

Tần Dịch đưa tay lên sờ mặt tôi.

Tay anh mát lạnh, giúp tôi giảm bớt cảm giác nóng rát trong người.

Tôi không kiềm được, tựa má vào lòng bàn tay anh, khẽ cọ nhẹ.

Cả người Tần Dịch cứng đờ, từ lòng bàn tay đến toàn thân đều như bị tê dại.

“Không quen ở đây à? Nếu em muốn, anh có thể đưa em về Nhà nhân ngư ở tạm vài hôm.”

【Ơ kìa kìa, lại còn giả vờ định đưa về, anh chẳng mong người ta bám lấy anh còn gì.】

【Lúc nãy Tiểu Ngư dụi vào tay anh, đuôi anh còn vẫy sắp lên trời cơ mà.】

【Thiếu tướng ơi, anh còn định diễn nghiêm túc tới bao giờ nữa đây?】

Tôi bật cười, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thiếu tướng trước mặt.

Hoàn toàn không thể liên hệ anh với mấy hình tượng hài hước mà đám bình luận kia miêu tả.

“Không cần đâu, Thiếu tướng. Em rất thích ngôi nhà mà anh chuẩn bị cho em.”

Cuối cùng, Tần Dịch cũng không nhịn được mà bật cười.

Nhưng phát hiện mình cười hơi lố, anh lại cố gắng kiềm chế, thu lại biểu cảm.

“Ừ, vậy thì tốt. Lát nữa sẽ có người mang đồ ăn đến cho em. Anh đi làm trước nhé.”

Tôi vẫy tay chào anh.

“Tạm biệt Thiếu tướng. Em đợi anh về nhà.”

Tần Dịch rời đi với bước chân nhẹ nhàng như bay.

【Ôi trời ơi Tiểu Ngư đúng là biết cách khiến người ta say như điếu đổ, một câu ‘Em đợi anh về nhà’ mà mê ch*t người!】

【Tần thiếu tướng sướng đến mức suýt nữa thì ôm trụ tường luôn ở góc rẽ kìa!】

【Tiểu Ngư không tính nhờ Thiếu tướng giúp à? Nghe nói kỳ phát tình của nhân ngư khổ lắm đó.】

【Đừng ngại ngùng nữa! Chị chỉ cho nè, cứ nói với ảnh là thiếu tướng ơi em muốn anh *~& ;=# *%...】

Đám bình luận càng ngày càng hoang dại, tôi thật sự không chịu nổi mà tắt luôn bảng chat.

Tần Dịch công việc rất bận, nhưng mỗi tối vẫn dành thời gian ăn cơm cùng tôi, sau đó ngồi bên cạnh nhìn tôi chơi đùa.

Cơ thể tôi ngày một nóng hơn, càng lúc càng khó chịu.

Bị ảnh hưởng bởi mấy bình luận vớ vẩn kia, trong đầu tôi toàn nghĩ đến việc… Tần Dịch biến thành một con cá khô to đùng đang dụ dỗ tôi cắn một miếng.

Dĩ nhiên, điều đó là không thể. Tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng, định sẽ tự vượt qua kỳ phát tình này.

Nhưng hôm nay… cực kỳ khó chịu.

Tôi có linh cảm — kỳ phát tình thật sự đã đến.

Từng cơn nóng dâng lên khiến tôi gần như ngất đi.

Ngay trong lúc đầu óc mơ hồ, tôi thấy Tần Dịch xuất hiện.

Anh ôm lấy tôi, lo lắng dò xét tình hình.

“Ôn Nhĩ? Em sao vậy, thấy khó chịu chỗ nào?”

Gương mặt tôi đỏ ửng, ánh mắt cũng phủ đầy hơi nóng.

Trong mắt tôi lúc ấy, Tần Dịch chính là một đống cá khô ngon lành đang chờ ăn.

Tôi rất muốn nhào tới cắn một miếng.

【Thiếu tướng là đàn ông mà, lên đi!】

【Anh không làm được thì để Tiểu Ngư cho tôi, tôi được lắm luôn đó!】

【Một mỹ nhân nhân ngư như này mà nằm trong lòng, Tần Dịch, anh làm sao có thể bình tĩnh được hả?!】

Đầu óc tôi toàn là cá khô và những dòng bình luận quái đản.

Tôi túm lấy tay Tần Dịch.

“Tần Dịch… giúp em với… em khó chịu lắm…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
7 Lấy ác trị ác Chương 12
8 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NPC Độc Ác Nàng Không Chịu Làm Nữa!

Chương 10
Xuyên thành tiểu cung nữ năm thứ ba, ta mới biết mình là một NPC ác nghiệt. Chuyên đi kích hoạt giá trị đen hóa của phản diện. Ta nhìn bảng điều khiển trước mặt, cẩn thận đá nhẹ vào chân tàn tật của tên phản diện. Ting! Hai điểm tích lũy đã vào tài khoản, có thể đổi lấy một cặp đùi gà rán. Để lại một cái cho hắn. Ta ôm lấy chiếc còn lại, nước mắt hạnh phúc tuôn rơi rồi phóng đi. Về sau, để kiếm thêm điểm, ta bất chấp thủ đoạn bắt nạt tên phản diện. Ta xé toạc áo hắn, cắn một nhát vào cổ. Tên phản diện run rẩy vì phẫn nộ. Hai trăm điểm vào túi, ha ha ha. Có thể đổi lấy một chiếc chăn điện ấm áp thoải mái rồi! Ta ôm lấy hắn, dụi dụi vào mặt: "Cưng ơi, tối nay ngủ chung nhé, ấm áp lắm." Phản diện cảnh cáo: "Lần trước là cuối cùng! Còn dám bắt nạt ta nữa, nhất định sẽ giết ngươi!" Ta ngáp dài: "Được được, giết đi giết đi." Năm năm sau, hệ thống trực tuyến kiểm tra tiến độ đen hóa. Nó nhìn kẻ phản diện vừa mới đen hóa trong tích tắc liền được trị lành ngay sau đó. Hệ thống chìm vào im lặng. Sao một tên phản diện ngon lành bỗng dưng... điên thật rồi?
Cổ trang
1
Tập Giang Chương 6