Anh tôi quá yếu rồi.

Tôi không nói chuyện này với anh, chỉ tìm một nơi an toàn đưa anh vào nghỉ.

Tôi nắm tay các chú công an: "Chú công an, làm phiền các chú. Anh cháu bị thế lực đen giam giữ, đá/nh đ/ập, xin các chú nhất định phải giúp chúng con lấy lại công bằng."

Công an cũng hứa sẽ điều tra đến cùng.

Sau đó tôi một mình đến vách đ/á Tình Nhân.

Từ xa đã thấy dưới gốc cây già gần mép vực treo hai con búp bê cầu nắng.

Tiến lại gần.

Tôi thở phào.

Cả hai vẫn sống.

Cố Triệt thấy tôi thì kích động, ra sức nháy mắt bảo tôi chạy đi.

Tôi nhìn không rõ nên lại tới gần hơn chút.

Và bị người của Bùi Cảnh Chi phát hiện.

"Kỷ Trật đâu?"

Bùi Cảnh Chi vẫn là bộ dạng nắng ấm đẹp trai, nhìn từ mặt mày chẳng đoán được gã là tên bi/ến th/ái giam cầm người ta.

Tôi đáp: "Tôi đã đưa anh tôi đến một nơi an toàn và hạnh phúc."

"Dù sao cũng không phải nhà anh."

Nụ cười tỏa nắng của Bùi Cảnh Chi vụt tối sầm: "Cậu không sợ tôi gi*t hai người này à?"

"Tôi sợ chứ. Nhưng tôi sợ có ích gì? Anh tôi không sợ. Anh tôi nói chỉ cần tránh xa anh, anh ấy sẽ hạnh phúc."

Nụ cười Bùi Cảnh Chi biến mất hoàn toàn. Gã lẩm bẩm: "Không thể nào… Kỷ Trật cũng yêu tôi… Anh ấy từng nói sẽ yêu tôi mà…"

Tôi nhìn gã đầy thương hại.

Một dấu đỏ nhỏ xuất hiện giữa trán gã. Là tia laser của lính b/ắn tỉa.

Bùi Cảnh Chi phản ứng cực nhanh, lăn xuống đất, dùng d/ao c/ắt sợi dây dưới đất.

"Hừ! Dám tính kế tôi? Vậy để họ ch*t chung với tôi!"

Gã xoay người bỏ chạy xuống núi. Nhưng gã quá gấp, không đủ sức. Dây chỉ đ/ứt được một nửa.

"Rắc—"

Sợi dây treo Cố Triệt và Châu Trấn Lỗi bắt đầu rá/ch dần, cả hai đồng thời trượt xuống.

Lúc này tôi mới thấy dây được buộc theo cách đặc biệt — c/ứu một người, người còn lại chắc chắn rơi xuống vực.

Trừ khi có hai người cùng c/ứu một lúc. Nhưng công an phục kích bên ngoài ở quá xa, chưa kịp chạy lên thì dây đã đ/ứt hoàn toàn. Cả hai sẽ ch*t.

Châu Trấn Lỗi bỗng ngẩng đầu nhìn tôi: "Quý Phỉ… em sẽ c/ứu tôi chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm