Tôi không tin vào tà m/a đâu.

M/ê t/ín d/ị đo/an là không thể chấp nhận! Chắc lần trước chỉ trùng hợp thôi.

Sau vài lần kiểm chứng thực tế, tôi phải công nhận.

Trời ơi, ai nguyền rủa tôi vậy! Là cô em khóa dưới sao?

Nhưng sau khi khuất phục bỏ chặn cô ấy, tôi mới phát hiện ra cô ấy cũng là một 'hải hậu', hoàn toàn không để ý rằng tôi đã đơn phương chặn cô ấy.

Thế là tình hình trở nên phức tạp hơn một chút.

Tôi quen sống tùy hứng thật, thấy hứng thú với ai thì kết bạn nói chuyện, chán rồi thì đ/á bay.

Vì thế, trong khoa, thanh danh tôi luôn rất kém, nhưng mặt mũi và gia thế đặt ở đó, đào hoa vẫn cứ dạt dào, luôn có người cố gắng khiến kẻ lãng tử như tôi quay đầu.

Phạm vi này rộng quá rồi.

Tôi hơi tuyệt vọng, nhưng chưa đầy hai ngày sau, tôi lại thấy thoáng rồi.

Này thì có to t/át gì đâu.

Chẳng qua chỉ nói thêm một câu khi 'làm chuyện ấy' thôi mà.

Nhưng tôi vẫn có chút áy náy khi lôi Thẩm Phan vào, dù hắn sẽ không bao giờ biết, tên hắn đã đóng vai trò quan trọng đến mức nào trong một số khoảnh khắc của tôi.

Lại một buổi sáng sau khi chào cờ xong, tôi rít một điếu th/uốc không hề tồn tại, rồi chuyển khoản vào két nhỏ.

Thẩm Phan vừa chạy bộ buổi sáng xong trở về, cầm điện thoại nhắn sang một dấu hỏi.

“Cậu không hiểu đâu.”

Cái này tính là tiền 'đi khách'.

Tôi không thể 'chôm' tên người ta miễn phí được.

“Ừ.”

Có vẻ Thẩm Phan cũng không muốn hiểu.

Hắn đặt bữa sáng lên bàn tôi, do dự khoảng hai giây, rồi đưa khăn giấy đến đầu giường tôi.

“Đừng quá thường xuyên.”

Tôi lười biếng nằm dài, “Kệ tớ đi.”

Trong lòng tôi lại chùng xuống.

Bố đã bắt đầu ngấm ngầm thúc giục tôi gột rửa thanh danh, nếu không thì những cô chủ nhà giàu môn đăng hộ đối sẽ không thèm để ý đến tôi.

Tôi vẫn chưa tốt nghiệp mà bố đã chuẩn bị b/án tôi với giá cao rồi.

Nhỡ sau này kết hôn rồi, tôi và đối tượng kết hôn sắp đặt đang mặn nồng giữa chừng, cô ấy hỏi “Ôi trời, sao lâu thế, không lẽ có b/ệnh gì à?”

Còn tôi thì hì hục nỗ lực không thành, bất chợt thốt ra một câu “Thẩm Phan, giúp tớ”.

Lố bịch đến mức buồn cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm