Giang Thần Dận cuối cùng vẫn không thể dạy tôi học giỏi tiếng Anh.
May mắn là tôi không quá đần độn, sau hai tháng miệt mài học cùng giáo viên, cuối cùng cũng giao tiếp cơ bản được.
Sau khi đi du học, Giang Thần Dận vừa tiếp nhận điều trị tâm lý, vừa chăm lo việc ăn uống sinh hoạt cho tôi.
Đêm đến, anh lại ôm tôi ngủ, còn bắt tôi kể chuyện cho anh nghe.
Kể kể rồi, chính tôi lại tự dỗ mình ngủ thiếp đi.
Giang Thần Dận ôm tôi trong vòng tay, thì thầm bên tai:
『Yêu.』
Đôi mắt tôi bỗng tỉnh táo lạ thường, nghe rõ từng chữ anh nói.
『Yêu Nam Du.』
(Hết)