Chó Điên

Chương 5

08/02/2026 15:49

Bộ đồ chỉ tầm tám phần, khi anh mặc lên lại thành mười phần hoàn hảo.

Thế nhưng anh cứ thế đi thẳng qua người tôi, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí.

Bộ dạng này, chắc chắn là bị tôi chọc gi/ận thật rồi.

Anh chỉ để lại một câu châm chọc nhàn nhạt:

“Hừ, đúng là giống con chó đuổi theo khúc xươ/ng.”

Trong lòng tôi đáp lại.

Không phải sao?

Khúc xươ/ng thơm ấy… chính là anh.

Tiểu Ngũ nhìn theo tôi bước vào cửa, rồi chạy biến đi:

“Haiz, hai anh là anh em tốt mà còn gi/ận nhau, lại phải chui chung một cửa thế này. Tôi chỉ giúp được đến đây thôi, tạm biệt nhé!”

13

Dì Tiết là dì ruột của Cố Hứa.

Cũng là người thân duy nhất mà hiện tại Cố Hứa chịu thừa nhận.

Cố Hứa thích yên tĩnh, đám người hầu thường đợi bên ngoài đại sảnh, r/un r/ẩy cúi người chào chúng tôi:

“Thiếu gia!”

Giọng dì Tiết vang lên từ xa trong bếp:

“Ôi! A Hứa với A Hoài tới rồi à, hai đứa ngồi trước đi! Món ăn sắp xong rồi!”

Sau khi hầu hạ đại thiếu gia ngồi xuống chỗ, Cố Hứa day day ấn đường, nhìn chiếc khăn ăn màu trắng tôi đeo cho anh bằng ánh mắt khó tả:

“Tôi không phải phế nhân.”

Tôi giúp anh buộc lại mái tóc, đầu ngón tay vô tình lướt qua sợi tóc mềm:

“Là tôi tàn phế đấy, đại thiếu gia ngài làm ơn đi. Tay chân tôi quen không nghe lời rồi, không hầu hạ ngài là tôi khó chịu trong lòng.”

Cố Hứa đ/á tôi một cái:

“Đồ vô dụng.”

Để tránh làm Cố Hứa nổi gi/ận, tôi vội vàng đi rửa tay, thắt tạp dề rồi lẻn vào bếp phụ giúp dì.

14

Tôi quen thuộc với gian bếp nhà dì Tiết như lòng bàn tay.

Gần như lần nào tới đây tôi cũng phụ dì nấu ăn.

Còn Cố Hứa thì dựa vào khung cửa, cười m/ắng tôi là “chó săn”.

Tôi nhân lúc dì Tiết quay lưng không để ý, lén chạm nhẹ lên má Cố Hứa:

“Đại thiếu gia, chỗ này toàn dầu mỡ, không hợp với ngài đâu. Mau ra ngoài chờ đi, sắp xong rồi.”

Cố Hứa liếc tôi một cái như mèo bị chọc.

Nhưng vừa sợ dì Tiết phát hiện, lại sợ bị tôi chiếm tiện nghi thêm lần nữa, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng bỏ cuộc.

Dù sao thì… cũng có cảm giác như đang vụng tr/ộm.

Kí/ch th/ích đến không chịu nổi.

Dì Tiết vừa bóc tôm, vừa dịu giọng hỏi:

“A Hoài à, con với A Hứa… có phải đang gi/ận nhau không?”

Tôi nhận lấy tôm đã bóc, thành thạo cho gia vị ướp:

“Không đâu dì, con với lão đại không có mâu thuẫn.”

“Vậy thì tốt.” Dì Tiết thở phào một hơi dài

“Thằng bé này, suốt ba tháng nay chẳng chịu ăn uống tử tế. Món tôm dứa kim tiền nó thích nhất trước kia cũng ăn không nổi. Lát nữa con nhớ khuyên nó ăn thêm chút nhé.”

Tay tôi khẽ run.

Cố Hứa kén ăn, dạ dày cũng không tốt.

Bề ngoài rõ ràng là kẻ tà/n nh/ẫn đến vậy, bên trong lại luôn mong manh đến mức khiến người ta xót xa.

Ba năm trước, tôi dựa theo khẩu vị của Cố Hứa, học làm không ít món.

Khó khăn lắm mới nuôi anh ăn uống khá lên được một chút…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh Chồng Cũ Tổng Giám Đốc Vì Tình Làm Kẻ Thứ Ba

Chương 6
Để không phải tăng ca, tôi tự tạo cho mình hình tượng người vợ đảm đang cực đoan. Mỗi ngày phải đúng giờ tan sở về nhà nấu cơm chăm con, nếu không người chồng yêu quý sẽ đánh tôi. Đồng nghiệp đều rất thương cảm cho tôi. Ai ngờ một ngày kia, công ty bị bạn trai cũ của tôi thâu tóm. Anh ta lật bảng chấm công của mọi người, cười gằn nhìn tôi: "Cả công ty chỉ có em là không bao giờ tăng ca, lý do là... phải về nấu cơm cho chồng con?" Đồng nghiệp bên cạnh vội vàng xin hộ: "Sếp thông cảm cho cô ấy đi, chồng cô ấy tính khí không được tốt lắm..." Vừa nói vừa xắn tay áo tôi lên, lộ ra vết trầy mới đỏ trên cánh tay. Sắc mặt Cố Thừa Xuyên đột nhiên âm trầm. Anh ta trực tiếp lôi tôi vào văn phòng tổng giám đốc, chặn tôi dưới cánh cửa một cách thô bạo. Đôi mắt đỏ ngầu của người đàn ông nảy lửa, giọng nói hằn học: "Chúc Dư, mới chia tay anh hai năm mà em đã vội vàng tìm thằng rác rưởi để lấy à?"
Hiện đại
Ngôn Tình
15
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 10: Chiếm tiết thì đã sao!