7.
Từ công ty về đến nhà, nhìn bãi chiến trường dưới đất, tôi cảm thấy phiền phức vô cùng. Tôi dứt khoát cầm máy tính xách tay và đi ra ngoài lần nữa, đến căn hộ riêng của mình.
Khuôn mặt của bé thụ quyến rũ trong email bị làm mờ rất nặng. Tôi tìm người trên mạng, gửi ảnh qua rồi chui vào giường nằm vật vã.
Người đã ở bên tôi bảy năm giờ đã đi mất rồi. Lúc nãy ở ngoài tôi còn có thể nhe nanh múa vuốt, giờ đây khi chỉ còn một mình, trong lòng tôi lại khó chịu vô cùng. Cuối cùng, tôi bò dậy uống vài viên melatonin rồi miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, là đêm mưa định mệnh mọi chuyện bắt đầu. Cả căn phòng chìm trong bóng tối, xuyên qua một góc rèm không che kín có thể thấy cành cây đung đưa và những hạt mưa dày đặc bên ngoài.
Hơi thở của hai người trong phòng hòa quyện, không khí đầy vẻ g//ợi tình. Trong một làn sóng cảm xúc, tôi yếu ớt gục xuống giường, trên gáy tôi là những vết cắn hôn dày đặc.
“Ưm...”
Khi tôi phát ra tiếng r//ên r//ỉ khô khát, mọi thứ trở nên chân thật hơn. Tôi thoát khỏi đêm mưa đó và trở về thực tại.
Nhận thấy có người phía sau, gần như ngay lập tức tôi nhớ đến những bức ảnh kia, theo phản xạ t/át mạnh ra phía sau.
“Bốp!”
Nhanh chóng bật dậy, tôi quay đầu nhìn lại. Tạ Chi D/ao đang ngồi bên mép giường, trong bóng đêm dày đặc, anh ta nghiêng mặt, vẻ mặt không rõ cảm xúc.
Cú t/át đó rất mạnh. Tôi lập tức lắp bắp:
“... Anh, sao anh đột nhiên đến đây?”
Nghĩ đến việc bắt gian của mình, tôi ki/ếm cớ bào chữa cho hành động của mình: “Tôi không biết là anh, ngủ mơ màng quá...”
Tạ Chi D/ao không trả lời, bầu không khí trong phòng nặng nề.
Đúng lúc tôi đang nghĩ có nên nói thêm gì nữa không, Tạ Chi D/ao quay mặt lại nhìn tôi, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy mỉa mai:
“Lương Trạm, em coi tôi là thằng ngốc sao?”
Tôi cau mày: “Anh có ý gì?”
“Lẽ ra tôi phải hỏi em mới phải.”
Giọng Tạ Chi D/ao rất bình tĩnh, đôi mắt đen như dạ nguyệt không chút gợn sóng, nhưng dường như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của tôi.
“Hôm nay sau khi em đi, tôi đã thấy không ổn nên đi theo em về nhà. Trong nhà rất bừa bộn, còn em thì không có ở đó.”
“Nghĩ đến những lời nói đầy bóng gió, khó chịu mà em nói với tôi ở công ty hôm nay, cộng thêm phản ứng vừa rồi của em, tôi đang nghĩ...”
Vẻ mặt anh dường như rất khó hiểu, sắc mặt tôi cũng trở nên ngày càng tệ hơn khi nghe lời anh ta.
“Em thực sự là đang mơ ngủ, hay là đơn thuần có thành kiến với tôi, gh/ê t/ởm với sự đụng chạm của tôi?”
Sự im lặng nghẹt thở lan tỏa khắp không gian này. Một lúc lâu sau, Tạ Chi D/ao cười khẩy một tiếng, đứng dậy lấy kính và cà vạt trên tủ đầu giường, không nán lại nữa.
Nhưng tiếng cười đó lại như một tia lửa, ngay lập tức đ/ốt ch/áy cơn gi/ận dữ vì bị phản bội trong lòng tôi.
Tôi đột ngột nhặt lọ melatonin bên giường ném về phía anh ta, giọng nói âm trầm:
“Tôi có thành kiến gì với anh ư? Tạ Chi D/ao, anh hỏi câu này mà không thấy chột dạ sao?”
Cái lọ đ/ập nhẹ vào lưng anh ta rồi nảy ra, lăn lóc vào góc tường.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh ta, hỏi từng chữ một: “Từ lần cãi nhau trước đến giờ, chúng ta đã ba mươi hai ngày không liên lạc. Ba mươi hai ngày này, anh đã làm gì, ở bên ai, anh dám nói không?”
“Món ăn đêm tôi làm cho anh để ng/uội trên bếp giữ nhiệt cả đêm.”
“Trong khi tôi ngày nào cũng chong đèn chờ anh ở nhà, thì anh lại đang làm gì!”
Tạ Chi D/ao lúc đầu cười hai tiếng đầy khó tin, sau đó quay người lại đối diện với mắt tôi: “Vậy em có ý gì? Nghi ngờ tôi ngoại tình? Bằng chứng đâu?”
Không thấy qu/an t/ài không đổ lệ!
Tôi ngẩng đầu lên một cách khó nhận ra, cố gắng kìm nén sự cay đắng trong mắt. Tôi lật người xuống giường, đi đến tủ TV lấy iPad tìm cái email nặc danh đó rồi mở ra, đi đến chỗ anh ta và ném mạnh vào lòng anh ta.
Sau đó, tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta và ch/ửi rủa đầy dữ tợn: “Không phải muốn bằng chứng sao? Mẹ kiếp, đi hẹn hò cũng không biết đặt khách sạn tốt hơn! Xem xong thì cút đi, đồ khốn nạn thối tha!”
Nói xong, tôi không thèm nhìn sắc mặt anh ta nữa, leo lên giường và quấn mình kín mít trong chăn.
Vừa hít hít mũi, vừa tự m/ắng mình. Khóc cái quái gì chứ, thoát khỏi tên đàn ông tồi tệ thì tôi phải mở tiệc, đ/ốt pháo mười ngày để ăn mừng mới phải.
Nhưng lại có một ý nghĩ khác trong lòng khuyên tôi, bảo tôi: Thôi đi, cứ thế này đi. Đợi anh ta xem xong rồi rời đi, sau này chúng ta sẽ không còn dính dáng gì nữa. B/áo th/ù hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì khi cả hai đều biết. Chia tay sạch sẽ cũng tốt, coi như là giữ lại chút thể diện cho bản thân m/ù quá/ng bấy lâu nay.
Nhưng Tạ Chi D/ao không đi. Anh ta xốc chăn của tôi lên, túm lấy cổ tay tôi kéo tôi dậy, đôi mắt đen đặc.
Tôi tức đến mức muốn bật cười. Được chiều mà không biết điều, nhất quyết muốn đ/á/nh nhau với tôi đúng không?
“Anh...”
“Đây là cái gọi là bằng chứng của em à?”
Anh ta ấn tay tôi tìm ki/ếm ứng dụng WeChat, thái độ cứng rắn, giọng điệu không cho phép phản bác: “Đánh đi! Em gọi cho Tiểu Hồng ngay bây giờ, gửi ảnh cho cậu ta, hỏi xem người bị làm mờ trên ảnh rốt cuộc là ai!”
Tiểu Hồng chính là người đã tổ chức chuyến đi leo núi năm xưa. Tôi và Tạ Chi D/ao ở bên nhau, tôi ít tiếp xúc với giới đó hơn, giờ nghe lại cái tên này tôi thấy xa lạ vô cùng.
Tôi rưng rưng, hơi thở r/un r/ẩy. Dường như tôi đã nhận ra từ thái độ của anh ta rằng lần này có lẽ tôi đã hiểu lầm nghiêm trọng.
Nhưng Tạ Chi D/ao lúc này gần như phát đi/ên. Anh ta đâu phải đang tìm WeChat, rõ ràng là đang mượn tay tôi để trút gi/ận.
“Gọi đi! Em gọi đi! Em không phải nghi ngờ sao? Tôi sẽ gọi cậu ta đến đối chất với em ngay tại chỗ!”
Lông mi tôi r/un r/ẩy. Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt tôi tái nhợt. Cuối cùng, khi hành động của anh ta ngày càng dữ dội, tôi mạnh mẽ gạt tay anh ta ra, chống tay lên chăn và thở dốc lấy không khí.