3.

Buổi tối, nhóm bạn cùng phòng vì để chào đón tôi trở lại ký túc xá đã tổ chức một buổi liên hoan, địa điểm được chọn là một quán bar.

Lúc đầu bọn họ còn sợ Lục Minh biết sẽ tức gi/ận bởi vì Lục Minh quản lý tôi rất nghiêm, không cho phép tôi uống rư/ợu cũng không cho phép tôi hút th/uốc.

"Chia tay rồi."

Ba người nghe nói tôi chia tay còn vui vẻ hơn đương sự là tôi, tới quán bar trực tiếp gọi hơn chục tiểu nãi cầu và mỹ nữ.

Trong quán bar, tôi trái ôm phải ấp rất nhanh đã uống say.

Trong lúc mơ màng, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở cửa.

Lục Minh đến.

Shh, vì tôi mà thương nghị cũng bỏ lại, tôi vẫn là đá/nh giá thấp địa vị của mình trong lòng hắn.

Quán bar nhiều người như vậy, tôi không hiểu tại sao hắn có thể tìm được tôi.

Tôi hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm bọt khí trong ly, có hơi say.

"Tề Dương, giày của cậu."

Tiếng hét của Giang Nghị kéo suy nghĩ của tôi trở về.

Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua, cả người lập tức nhảy dựng lên.

Mẹ nó, đây là đôi giày lão tử thích nhất.

Đôi giày trắng đã bị dính rư/ợu, nhuộm thành một mảng màu nâu trông rất bẩn.

Trên mặt đất vẫn còn những mảnh vỡ nhỏ.

"A... Tôi xin lỗi thưa ngài."

Nhân viên phục vụ trắng trẻo, sạch sẽ ngồi xổm xuống đất dùng ống tay áo lau giày, ống tay áo của y bị dính bẩn, màu nhuộm trên giày của tôi cũng không ít đi bao nhiêu.

Quản lý quán bar nghe được chuyện lúc này vội vàng chạy tới đây lớn tiếng trách móc người ngồi xổm trên mặt đất.

"Cậu làm ra chuyện gì thế này? Chuyện nhỏ như này cũng không làm xong."

Nói xong, quay người về phía tôi không ngừng nói xin lỗi.

Viền mắt nhân viên phục vụ thoáng chốc hồng lên, thấy lau mãi mà giày không sạch bắt đầu miệt mài tìm ki/ếm những mảnh vỡ trên đất, mảnh thủy tinh nhỏ c/ắt vào tay y, nước mắt trào ra hòa cùng với m/áu tươi, lại cộng với khuôn mặt xinh đẹp này khiến người ta không thể tức gi/ận nổi.

Cơ thể y không ngừng r/un r/ẩy, thấy đứa nhỏ sợ tới mức này.

Không lẽ là trẻ vị thành niên tới đây làm thuê.

Tôi thực sự không đành lòng kéo người đứng dậy, hất những mảnh vụn trong tay y đi, sờ mái tóc mềm mại của y.

"Đừng nhặt nữa, không có việc gì cậu có thể đi đi, tôi không trách cậu, lấy cái gì đó quét đi đừng lấy tay nhặt."

Nói xong không quên dặn dò người quản lý.

"Anh cũng đừng m/ắng y, trẻ nhỏ mới đi làm vẫn chưa thuần thục, đừng làm lớn chuyện."

Tôi hào phóng lên tiếng, nhân viên phục vụ nín khóc, liên tục cúi đầu nói cảm ơn.

Tôi nhìn bóng dáng hai người rời đi, ngã ngồi trở lại nội tâm đ/au nhức.

Mẹ nó, thế quái nào lão tử lại gặp phải cái tình tiết cẩu huyết thế này.

Trong tất cả những đôi giày tôi có, đây là đôi tôi yêu quý nhất và mắc tiền nhất, nếu không phải nhìn thấy y xinh đẹp...

"Tề Dương, cậu không sao đấy chứ, thế mà lại không giở thói, đôi giày này không phải bình thường cậu đều cưng như bảo bối à."

Vẻ mặt Giang Nghị đầy kinh ngạc mà nhìn tôi.

"Giang Nghị, Dương ca là người keo kiệt, hẹp hòi như vậy sao?"

"Đúng vậy, cậu cũng xem thường người ta quá đi."

...

Ba người tiếp tục làm trò khiến tôi vui lên.

Tôi không nhịn được chắp tay trong lòng, các vị huynh đệ à các người đã quá xem trọng tôi rồi.

Tôi chỉ là phạm vào loại sai lầm mà tất cả đàn ông đều phạm phải.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0