Kết thúc một ngày dài, tôi cùng Giang Thịnh tiễn mọi người đến khách sạn. Triệu Miểu Miểu buồn tiểu, vội vàng chạy lên lầu trước. Tôi vừa định quay về thì Trần Cảnh gọi gi/ật tôi lại.

“Tống Tuyên, tôi có thể nói chuyện riêng với cậu một lát được không?”

Giang Thịnh rất biết ý, cậu ấy lấy cớ khát nước rồi đi sang cửa hàng tiện lợi gần đó. Tôi khẽ nhíu mày:

“Có chuyện gì mà phải nói riêng?”

Trần Cảnh siết ch/ặt nắm tay, tiến lại gần tôi một bước.

“Cậu và thằng Giang Thịnh kia… thật sự chỉ là bạn bè thôi sao?”

“Hiện tại thì đúng vậy.”

“Vậy thì cậu nên tránh xa hắn ra. Hắn đối với cậu không hề đơn thuần là tình bạn.”

Lông mày tôi cau lại.

“Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”

Giọng hắn vô thức cao hơn:

“Bạn bè bình thường ai lại thân thiết đến mức đó? Gỡ xươ/ng cá cho cậu, rồi còn cúi xuống buộc dây giày. Rõ ràng hắn thích cậu! Cậu đừng để bị hắn lừa!”

Một cảm giác khó chịu trào lên trong lòng.

Tôi lùi lại một bước, nhìn hắn như nhìn một người xa lạ.

“…Tống Tuyên? Sao cậu nhìn tôi như vậy? Cậu có nghe tôi nói không? Giang Thịnh vừa nhìn đã biết không phải người tử tế, lại còn lả lơi...”

“Trần Cảnh.”

Tôi lạnh giọng c/ắt ngang.

“Tôi nhớ cậu từng nói, bạn bè thân thiết thì ôm một cái, hôn một cái cũng chẳng sao. Giang Thịnh và tôi còn chưa tới mức đó, mà cho dù có thật thì cũng có gì sai?”

Trần Cảnh sững người, nhất thời không thốt nên lời.

“Lùi một bước mà nói, nếu Giang Thịnh thật sự thích tôi, thì sao?”

“Thì cậu càng phải tránh xa hắn! Hắn là đàn ông...”

“Sao tôi phải tránh?”

Chuỗi câu hỏi dồn dập khiến Trần Cảnh há miệng mà chẳng biết đáp thế nào.

“Là đàn ông thì không được thích tôi sao?”

“Trần Cảnh, tôi không tin cậu không biết tôi cũng thích đàn ông. À mà cậu yên tâm, hiện giờ giữa cậu và tôi chỉ là bạn bè.”

“Vậy nên nếu Giang Thịnh thích tôi, tại sao tôi lại không thể thuận lý thành chương ở bên cậu ấy?”

Sắc mặt Trần Cảnh trắng bệch.

Hắn trông như muốn phản bác kịch liệt, nhưng lại không tìm được lý do nào đủ sức thuyết phục.

Tôi hạ giọng, nói chậm rãi hơn:

“Trần Cảnh, dù là bạn bè thì cậu cũng không có quyền can thiệp vào chuyện tình cảm của tôi. Cậu và Miểu Miểu tới đây chơi, tôi không muốn vì chuyện này mà cãi vã.”

“Nhưng tôi cũng hy vọng, từ nay về sau sẽ không nghe bất cứ lời nói x/ấu nào về Giang Thịnh từ miệng cậu. Tôi sẽ không vui đâu.”

“Hôm nay tới đây thôi. Cậu nghỉ ngơi đi, bọn tôi về trường trước.”

Tôi xoay người định rời đi, bỗng áo bị Trần Cảnh níu lại.

Hắn gằn giọng, như phải ép từng chữ ra khỏi cổ họng:

“Tống Tuyên… cậu cũng thích hắn à?”

Tôi dừng bước vài giây, không quay đầu, cũng không trả lời.

Gi/ật áo khỏi tay hắn, tôi đi thẳng về phía cửa hàng tiện lợi. Giang Thịnh đang khoanh tay tựa tường, ánh mắt vẫn dõi theo bên này.

Tôi vẫy tay với cậu ấy.

“Về thôi. Chúng ta đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 Lấy ác trị ác Chương 12
8 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời Giã Biệt Ngày Đêm

Chương 7
Từ nhỏ ta đã lười biếng, mọi việc đều có tỷ tỷ lo liệu. Mãi đến một năm sau khi nàng qua đời, phu quân của tỷ và thanh mai trúc mã đồng thời đến nhà cầu hôn. Gia thế mẹ ta thấp kém, phụ thân bảo ta chọn một người mà gả đi. Ta tiếp nhận hai bộ văn thư đính hôn, trong đầu chợt lóe lên những mảnh ký ức trước khi tỷ tỷ qua đời. Vị tướng quân họ Thẩm - thanh mai trúc mã, vì không chiếm được tình cảm của tỷ tỷ nên đã vu cáo nàng tư thông với người khác, hủy hoại thanh danh. Mặt ngoài Trung Dũng Hầu - anh rể ta tỏ ra ôn nhu như nước, nhưng sau khi thành hôn lại ghen ghét tài hoa của tỷ tỷ, nhốt nàng trong nhà kho, mặc cho nàng bị lũ chuột gặm nhấm đến chết. Hai con rắn độc, một trái một phải. Ta lặng lẽ nhìn hai người họ, bỗng khẽ cong môi, đưa tay đặt vào lòng bàn tay Trung Dũng Hầu. "Hầu Gia trí tuệ hơn người, Uyển Nhi hâm mộ đã lâu." Trung Dũng Hầu đắc ý liếc nhìn Thẩm tướng quân, khen ta cũng có ánh mắt như tỷ tỷ ngày trước. Nhưng ta đâu phải đang chọn phu quân. Mà là đang chọn xem nên giết tên nào trước.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0
EO
mới cũ Chương 9