Lâm Triệu lúc đầu ở bên tôi là để trả th/ù mẹ tôi.
Bởi vì năm đó, có một người rất thích anh ta, nhưng khi còn học ở lớp của mẹ tôi lại bị b/ắt n/ạt, đến năm lớp 11 thì nhảy lầu t/ự s*t.
Người đó tên là Chu Nam Tứ. Trong lớp mẹ tôi khi ấy còn có một học sinh khác— một người mà cả trường đều biết là đồng tính luyến ái.
Lý do cả trường biết là vì chuyện này được học sinh truyền tai nhau.
Chu Nam Tứ yêu sớm, trong giờ tự học còn viết thư tình cho người khác, bị mẹ tôi phát hiện sau đó cô yêu cầu Chu Nam Tứ đứng trước cả lớp đọc bức thư tình đó ra.
Chu Nam Tứ không chịu đọc, liên tục xin lỗi và khẩn cầu, nhưng mẹ học đã gi/ật lấy bức thư tình, đứng trước cả lớp đọc to lên.
Bức thư tình đó, là viết cho Lâm Triệu.
Lúc đó mẹ không biết Lâm Triệu là ai, mẹ đ/au lòng vì không thể uốn nắn được mà hỏi Chu Nam Tứ:
"Đây là con bé nào trong lớp?"
Các bạn học xung quanh cười ồ, mấy cậu học sinh nghịch ngợm huýt sáo:
"Cô ơi, Lâm Triệu là con trai!"
Mẹ tôi là người rất truyền thống, mẹ cho rằng Chu Nam Tứ nhất định đã đi/ên rồi, lại dám thích một cậu con trai.
Mẹ gọi Chu Nam Tứ vào văn phòng, m/ắng mỏ suốt cả giờ ra chơi.
"Em như thế này có xứng với ba mẹ không? Xứng với chính mình không? Em học hành chăm chỉ như vậy, thành tích tốt như vậy, định vì một cậu con trai mà h/ủy ho/ại hết sao? Chu Nam Tứ, rốt cuộc em có biết mình đang làm gì không? Có lẽ do cô trước nay quá bảo bọc em, khiến em quên sạch đúng sai tốt x/ấu, cương thường luân lý."
Bất chấp những lời c/ầu x/in đầy nước mắt của Chu Nam Tứ, mẹ thông báo với phụ huynh của cậu ấy.
Đó là một người đàn ông sống bằng rư/ợu chè c/ờ b/ạc, đến trường lúc nào cũng chưa tỉnh hẳn, gi/ật lấy chiếc ghế bên cạnh ném vào người Chu Nam Tứ. Các giáo viên trong văn phòng hết sức ngăn cản, người đàn ông kia mới không tiếp tục bạo hành Chu Nam Tứ, nhưng miệng vẫn không ngừng ch/ửi bới:
"Đồ chó má, tao nuôi mày để mày ngày ngày nghĩ đến đàn ông à? Mày đúng là giống hệt con đĩ đó, mặt dày không biết x/ấu hổ như nó."
"Tao thấy mày đừng học nữa, thích đàn ông đến thế thì ra ngoài b/án thân đi, theo con đường cũ của con đĩ mẹ mày cho xong, đỡ phải làm tao nh/ục nh/ã."
Sau ngày hôm đó, xu hướng tính dục và gia cảnh của Chu Nam Tứ lan khắp trường, đủ loại tin đồn khó nghe lan truyền giữa các học sinh, từ một học sinh gương mẫu được nêu gương, cậu ấy chỉ sau một đêm đã trở thành con sâu mọi người đi qua đều muốn hất hàm.
Sau đó, Chu Nam Tứ thường xuyên bị thông báo phê bình vì đ/á/nh nhau, rất nhiều lần, Lâm Triệu cũng vì giúp cậu ấy mà bị cuốn vào. Tôi nghĩ, chuyện đó không thể coi là đ/á/nh nhau, mà là b/ắt n/ạt.
Chu Nam Tứ chỉ đang phản kháng thôi.
Nhưng mẹ không nghĩ như vậy, mẹ cho rằng Chu Nam Tứ tự ý sa đọa, vì thế đ/au lòng vì không thể uốn nắn được.
Vì bị thông báo nhiều lần và thành tích sa sút nghiêm trọng, học bổng của Chu Nam Tứ bị hủy bỏ.
Với một gia đình như vậy, một người cha như thế, không có học bổng đồng nghĩa với việc Chu Nam Tứ không thể tiếp tục đi học.
Cậu ấy đến văn phòng c/ầu x/in mẹ, muốn mẹ tôi nói giúp với nhà trường, đừng hủy học bổng của mình.
Mẹ tôi nhìn bảng điểm trước mặt:
"Học bổng được đ/á/nh giá dựa trên thành tích, Chu Nam Tứ, em tự mình sa đọa, điều này không trách được ai."
Hôm đó mẹ có lẽ đã nói với cậu ấy một điều gì đó khác, về quan điểm hời hợt, nông cạn và định kiến về tình yêu đồng giới. Cụ thể là gì, tôi không biết, nhưng tôi nghĩ chắc hẳn là những lời rất tệ, bởi không lâu sau đó, Chu Nam Tứ đã nhảy xuống từ tầng 7.
Cũng từ đó, trong cuộc đời bình lặng của tôi, xuất hiện một Lâm Triệu muốn trả th/ù cho Chu Nam Tứ.
Mẹ không phải là người đầu tiên, mẹ là người cuối cùng.
Ngày thi đại học, bên ngoài phòng thi, Lâm Triệu hôn tôi trước mặt mẹ:
"Cô Trần, cô không phải là người gh/ê t/ởm nhất tình yêu đồng tính sao? Giờ con trai cô cũng vậy rồi."