Chẳng mấy chốc, bên kia xì xào bàn tán vài câu, luật sư phía đối phương lên tiếng: "Đoạn video này là lời khai của thân chủ chúng tôi trong tình trạng bị b/ắt c/óc, ép buộc! Không có giá trị pháp lý!"
Tôi khẽ cười: "Ai bảo tôi chỉ có mỗi đoạn video này?"
Phải thừa nhận, thế giới đôi khi mỉa mai đến lạ.
Họ cho mình cái quyền che trời lấp biển, muốn làm gì thì làm.
Loài kiến bé nhỏ nào với tới công lý?
Tôi cũng chỉ là con giun dế thôi, nhưng sau lưng tôi lại có một con voi hùng mạnh đứng đó.
Nhờ có video làm manh mối, trong thời gian ngắn ngủi, người của anh trai tôi đã thu thập được vô số chứng cứ.
Không nhiều, nhưng đủ để chứng minh phần lớn nội dung trong video là sự thật.
Vậy phần còn lại?
Sự thật đã lộ rõ như ban ngày.
Cứ điều tra thôi.
Phiên tòa bắt đầu chưa được bao lâu, ở bên ngoài, anh trai tôi đã bắt đầu ra tay.
Lượng người xem trực tiếp giờ chắc đang tăng như diều gặp gió.
Chuyện không cân thì nhẹ tựa lông hồng.
Đã đặt lên bàn cân thì phải cân cho rõ ràng.
Phòng xử án lập tức hỗn lo/ạn như chợ vỡ.
Trong cơn hoảng lo/ạn, Trương Khoa Hạo vẫn không quên cắn x/é tôi!
"Dù thế nào đi nữa, Cố Phong âm mưu gi*t người là sự thật không thể chối cãi!"
Dưới ánh mắt đ/ộc địa của chúng, luật sư của tôi thong thả đưa ra một tờ giấy chứng nhận.
Xin lỗi nhé, tôi cũng là bệ/nh nhân t/âm th/ần.
Ông Trương đừng lo, một khi chuyện này lộ ra, cấp trên sẽ điều tra nghiêm minh, những kẻ th/ù chính trị cũng sẽ không cho ông ta cơ hội ngóc đầu lên.
Chỉ có ông Tông vẫn còn ảo tưởng, nhưng ông ta đâu ngờ rằng đối tác lớn nhất của Tông thị, đó là Cố thị, lại tự mình nhảy ra tố giác, hơn nữa đã sớm nắm trong tay đầy đủ chứng cứ.