Không Thể Buông Bỏ

Chương 1

16/11/2025 08:56

01

Tôi là một gương mặt có chút tiếng tăm trên Dy, nhờ khuôn mặt phi giới tính mà nổi lên được đôi chút.

Và được đoàn làm phim của một đạo diễn lớn tìm đến, mời tôi vào vai nữ chính thứ hai của họ.

Người đại diện tạm thời của tôi là bạn thân tôi – Trịnh Hảo Hảo.

Cô ấy liên tục dặn đi dặn lại: lần này là bước đi mới, cơ hội hiếm có, vai diễn mà nổi thì rất có thể đoạt giải.

“Bảo Bảo của chị, đạo diễn Quách muốn em giả gái, chị nghĩ em cũng nên luyện riêng xem qu/an h/ệ với đàn ông thì… cư xử thế nào.”

“Chị tìm cho em sáu anh chàng đẹp trai vai rộng eo thon rồi đó. Nhớ mặc cái váy da nhỏ nhỏ, lúc thử vai mới nhập tâm.”

“Đừng lo, Bảo Bảo của chị đang hy sinh vì nghệ thuật mà~”

“…”

Tôi mở WeChat mà tay chân run bần bật:

“Trịnh Hảo Hảo… cảm ơn lòng tốt của chị. Nhưng hình như em… leo nhầm lên giường anh trai em rồi.”

Ai mà ngờ được sáu “mỹ thiếu niên vai rộng eo thon” Hảo Hảo tìm cho tôi…

Cuối cùng lại biến thành anh trai tôi — Lương Ứng Thừa.

02

Khi tôi đứng trước cửa phòng khách sạn, cửa… không khóa.

Có người từ bên trong đẩy cửa ra, còn tôi — lần đầu đi giày cao gót — vì không quen mà bị trẹo chân.

Tôi ngã thẳng vào lòng một người đàn ông, tiện tay sờ anh ta một cái.

“Nam người mẫu này đỉnh thật… Trịnh Hảo Hảo đúng là nhà giàu, không hề lừa tôi.”

Người trước mặt cao tầm 1m87, cao hơn tôi hẳn một cái đầu.

Tôi thoải mái tựa đầu vào cơ ng/ực 1m87 ấy, vừa ngẩng lên—

Trong phòng, mấy người đàn ông đang ngồi trên sofa thân hình hoàn mỹ, nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Trên bàn toàn rư/ợu ngoại bày ngay ngắn, ai nấy đều đỏ bừng hai má.

Trong góc, có một người mặc sơ mi hàng hiệu màu đen, đang ngả đầu nghỉ.

Không thấy rõ mặt, chắc là uống nhiều rồi.

Tôi giữ nguyên tinh thần “khách hàng là thượng đế”, bình tĩnh chỉ huy đám người:

“Các anh đừng động, để tôi hôn từng người một.”

Họ nhìn tôi như xem diễn tạp kỹ.

Có người thúc khuỷu tay vào gã mặc sơ mi đen, bật cười:

“Anh Thừa, anh quen mỹ nhân này ở đâu thế?”

“Tch, đàn ông giả gái, chơi mấy trò bi/ến th/ái phết.”

“A Thừa, cậu ta trông cũng đẹp đó… nhưng hơi quen mắt…”

“Ừ, đúng là quen quen… giống ai nhỉ?”

“…”

Tôi chẳng buồn để ý, cứ ôm ch/ặt soái ca đứng ở cửa mà sờ mó lo/ạn cả lên, bắt đầu rèn luyện kỹ năng hôn của mình.

Định luyện đến đoạn hôn kiểu Pháp nóng bỏng, rồi sẽ xử đẹp sáu nam người mẫu không ra h/ồn kia.

Cho đến khi tôi nhìn rõ người mình đang ôm là —

Bạn chí cốt của anh trai tôi.

Tôi ch*t lặng tại chỗ.

Người kia gượng cười:

“Hứa Thanh, hôm nay mặc ít thế này… là cố ý đến gặp anh trai em hả?”

Anh trai tôi…

Lương Ứng Thừa…

Cùng đám anh em học bá vừa đạo mạo vừa giỏi giang mọi khoản của anh!?

Đúng lúc đó, mấy người ngồi sofa đồng thanh:

“Nhớ rồi! Nó giống thằng em mà Ứng Thừa gh/ét nhất — Hứa Thanh!”

Nghe vậy, người ngồi trong góc đang nhắm mắt liền mở ra.

Anh nâng kính gọng vàng lên, nới lỏng cổ áo sơ mi, chống tay lên cằm.

Đôi mắt sáng lạnh chạm thẳng vào mắt tôi.

Vệt đỏ trên má anh lập tức tan sạch, anh nghiến răng cười:

“Ồ, thì ra là Hứa Thanh nhà chúng ta. Lâu rồi không gặp.”

…Lương Ứng Thừa chẳng phải bị ông già đuổi sang nước ngoài học tài chính rồi sao?

Sao lại xuất hiện trong khách sạn ở Thượng Hải?

Tôi run b/ắn người, cố cười gượng:

“Anh… trùng hợp quá.”

“Trùng hợp thật. Đến phòng anh ngủ… ngốc à?”

Ánh mắt lạnh lẽo của anh trượt xuống chân tôi:

“Cái váy mặc trên mông em là của ai? Bạn gái nhỏ của em hả?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
5 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

100 Quy tắc của kẻ giả tạo

Chương 7
Chứng kiến Thái tử gia tỏ tình với bạn cùng phòng thất bại, cậu ta trong cơn giận dữ đã ném bó hoa cho tôi. Cô bạn cùng phòng tiểu thư kiêu kỳ mỉa mai: "Kiểu gia thế như Thẩm Kiêu, phải là môn đăng hộ đối mới xứng." "Đàn ông là phải biết dạy dỗ." "Cậu cứ tùy tiện nhận hoa của người khác như vậy, trông rẻ tiền lắm." Để kích động cô bạn cùng phòng, Thẩm Kiêu cố tình rình rang theo đuổi tôi. Dòng bình luận nhảy lên: 【Em gái đừng đồng ý với Thẩm Kiêu! Cậu ta cá cược với anh em là cậu dễ theo đuổi hơn tiểu thư kia.】 【Chỉ cần cậu đồng ý, cậu sẽ bị coi là kẻ hám tiền bị đem ra chơi đùa!】 【Cuối cùng họ sẽ có một cuộc hôn nhân hào môn danh giá, còn cậu sẽ bị cả mạng chửi là tiểu tam xen vào chuyện người khác.】 Thẩm Kiêu gửi tin nhắn mới: 【Váy mới mua, cảm thấy rất hợp với cậu.】 【Nếu không thích, thì cứ tặng cho bạn cùng phòng của cậu cũng được.】 Tối hôm đó, tôi viết 100 điều quy tắc bạn trai gửi qua. 【Tôi đồng ý ở bên cậu rồi, làm không được thì chia tay.】 【1. Không được nhắc đến người khác giới nào trước mặt tôi, bao gồm cả mẹ cậu.】
Hiện đại
Hiện đại
3
Xoá bỏ Omega Chương 15
Độc thoại Chương 8