Triều đại này chỉ có ba người xuyên không.

Văn Tần, Lý Chiêu nghi.

Thứ ba không phải người sau họ là ta.

Mà là người trước họ... Hoàng hậu đã mất nhiều năm.

Khi đó ta mới tám tuổi, gia đình bị kết t ộ i, làm n ô d ị c h, làm việc cực khổ ở phòng giặt giũ, bị m/a ma đ á n h c h ử i, mỗi ngày ăn không đủ no cũng mặc không đủ ấm, giống như cho Tiểu Đậu Nha ăn.

Trời xui đất khiến, Hoàng hậu nhìn thấy ta, nàng ấy thương xót ta, dẫn ta vào cung, cho ta quần áo mùa đông, cho ta cơm nóng, khi ta b ệ n h, nàng tự mình chăm sóc ta, nấu th/uốc rồi đút từng thìa cho ta uống.

"Tạ Hoàng hậu nương nương đã cho ta tái sinh lần nữa." Sau khi khỏi bệ/nh ta quỳ trên mặt đất, "Nô tỳ nguyện ý làm trâu làm ngựa cho Hoàng hậu nương nương…."

Cô ấy cười ôm lấy ta.

"Không ai phải làm trâu ngựa cả." Cô ấy cười nói với ta, "Ta vẫn luôn muốn có một đứa em gái, không ngờ điều đó lại thành hiện thực khi tới cổ đại."

Khi đó trong cung không có phi tần nào khác, Hoàng hậu và Hoàng thượng tựa như một đôi vợ chồng bình thường .

Đến bây giờ ta vẫn tin, trong tất cả phụ nữ trên thế gian, Hoàng thượng yêu nhất chính là Hoàng hậu.

Sở dĩ sau này Văn Tần và Lý Chiêu nghi được sủng ái, cũng vì cùng là người xuyên không, các nàng ấy mang bóng hình của Hoàng hậu.

Nhưng Hoàng hậu không vui.

Cô ấy cùng Hoàng thượng đi Giang Nam, nhìn thấy bọn quan lại chiếm đoạt ruộng đất, người dân vô cùng cực khổ, trong lòng khó chịu muốn c h * t.

Cô ấy muốn cải cách, giảm bớt quyền lực của địa chủ, bãi nhiệm các quan th a m n h ũ n g, để cho phụ nữ tham gia thi cử.

Thế nhưng, ngày ngày qua ngày chỉ đổi lấy được sắc mặt âm trầm của Hoàng thượng.

Ông ta bắt đầu lui tới nhạc phường ở Giang Nam.

Sau này ta mới biết, người phục vụ Hoàng thượng trong nhạc phường đó là Tô Liên, cũng chính là Tô Quý phi hiện tại.

Hoàng thượng tuy yêu Hoàng hậu, nhưng Tô Liên lại khiến ông ta thấy thoải mái.

Ban đầu, lúc Hoàng thượng còn là hoàng tử, thì gặp được Hoàng hậu, năm đó Hoàng hậu tình nguyện phò tá ông ấy lên làm hoàng đế, điều kiện tiên quyết là Hoàng thượng phải vì nàng ấy mà bỏ lục cung—— Hoàng hậu sinh ra ở thời hiện đại, không thể chấp nhận được việc chồng của mình có người phụ nữ khác.

Lúc còn là hoàng tử, Hoàng thượng đã thề hẹn sắc son, nhưng bây giờ lại nuốt lời.

Tô Liên khóc lóc đòi tr e o c ổ t * t ử, Hoàng thượng chẳng còn cách nào khác ngoài việc đưa nàng ta về cung.

Đêm đó, Hoàng hậu thức trắng đêm, ta hầu hạ bên cạnh, khuyên nàng ấy đi nghỉ.

Nàng ấy lại lắc đầu, cười nhìn về phía ta: "A Linh, những thứ ta dạy ngươi, ngươi học xong chưa?"

"Mỗi ngày ta đều ôn tập." Ta kính cẩn đáp lời.

Hoàng hậu cúi đầu cười, bóng đêm như nước, ta nhìn thấy trên mặt của nàng có một giọt lệ rơi xuống.

"Thôi quên đi." Hoàng hậu nhẹ nhàng nói, "Có lẽ ở thời đại này, không có những thứ đó mới là điều may mắn."

Thế nhưng dù hiểu rõ đạo lý đó, nàng ấy lại làm không được.

Cô ấy không thể không thương xót những người khốn khổ ngoài kia, không thể an phận mà làm quý tộc, không muốn nhìn thấy dáng vẻ người không ra người của bọn họ.

Mà Tô Liên lại lợi dụng điều này, mỗi ngày nàng ta đều thủ thỉ bên tai Hoàng thượng.

"Hoàng thượng, Hoàng hậu tỷ tỷ đang bày mưu tính kế, chống lại luật trời, người người đều nói, Hoàng thượng có được ngai vàng đều là do nàng ấy."

Đây là sự thật, nhưng Cửu Ngũ Chí Tôn sao có thể nhẫn nhục chịu đựng như vậy.

Thế nên, một đêm nọ, khi Hoàng hậu lại muốn bàn chuyện chính sự cùng Hoàng thượng, ta nghe thấy Hoàng thượng thấp giọng nói.

"Hoàng hậu, trẫm đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, hậu cung không được phép can thiệp vào việc chính trị."

"Thế nào, nàng muốn thay thế trẫm sao?"

Hoàng thượng phẩy tay áo bỏ đi, Hoàng hậu ngồi im trong cung một lúc lâu.

Ta rón rén vào dâng trà, nàng ấy cười về phía ta, lấy ra một túi vàng bạc châu báu đưa cho ta.

"Đi đi, A Linh." Nàng ấy nhẹ nhàng sờ đầu ta.

Ta linh cảm được điều gì đó: "Nương nương, ta không đi."

Nàng ấy cười, trấn an ta: "Ngươi đi Giang Nam trước, tìm một thôn làng đợi ta, ta sẽ tới sau."

Nàng ấy lừa ta.

Ta đến Giang Nam, nghe được một tin.

Hoàng hậu m ư u phản.

Nàng ấy khởi binh muốn tranh đoạt quyền lực với hoàng đế, cuối cùng thua trận, bị g i * t c h * t.

Đây cũng là lần đầu tiên trong triều có phản t ặ c là nữ giới.

Bởi vì là phản t ặ c, nàng ấy bị bãi bỏ tước hiệu, x á c bị ném vào bãi th a m a, từ đó về sau, tên của nàng ấy là điều cấm k ị, không ai dám nhắc đến.

Mà Tô Liên thì được phong làm Quý phi, phi tần trong cung càng ngày càng nhiều, Hoàng hậu lại bị mọi người lãng quên.

Nhưng ta vĩnh viễn sẽ không quên.

Ta nhớ cách nàng ấy mỉm cười với ta, ta nhớ cái ôm của nàng ấy khi ta bị sốt cao, ta nhớ nàng ấy cười gọi ta là muội muội. Đó là lần đầu tiên ta cảm thấy trên thế gian này ta lại có được một người thân.

Ta xuất cung vì nàng ấy, cũng vì nàng ấy mà hồi cung.

Mười năm, ta trổ mã, không phải vẻ đẹp xuất sắc, nhưng mặt mũi cũng thanh tú, tóc đen như mây.

Không ai nhận ra, ta là đứa trẻ tóc vàng xanh xao vàng vọt bên cạnh Hoàng hậu năm đó.

Ta học được từ Hoàng hậu tất cả những tài lẻ của người xuyên không, nhưng trên người ta, lại không có nhược điểm của người xuyên không.

Ta không có chút hứng thú nào với chuyện tranh quyền đoạt vị trong cung.

Ta chỉ biết, Tô Liên và Hoàng thượng...

Các ngươi đều đáng c h * t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
25.49 K
2 Nhân Tượng Chương 12
6 Mùa xuân ở quê Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Cảnh Báo Màu Cam

Chương 10
Tôi đã ngủ với nam phụ phản diện suốt mười năm. Cuối cùng, hắn cũng trở thành người tốt. Còn tôi, công thành thân thoái, ngay trước mặt hắn… tự sát. Mũi dao đ/â/m th/ẳ/ng vào tim. Tôi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt tuấn tú của phản diện kia, gần như máy móc đọc lời thoại đã được định sẵn: “Quên tôi đi… Giang Từ, sau này sẽ có người khác yêu em hơn tôi.” Đôi mắt Giang Từ đỏ ngầu. Hắn run rẩy ôm chặt lấy tôi, tuyệt vọng dùng tay bịt lấy vết thương trên ngực tôi. “Anh không thể chết. …Một mình em không sống nổi đâu. Xin anh…” Sau đó, tôi cầm khoản tiền thưởng kếch xù cho nhiệm vụ thành công, trở về thế giới thực. Tôi cứ ngỡ từ đây có thể sống vô ưu vô lo, đạt đến đỉnh cao cuộc đời Ai ngờ ba năm sau, hệ thống đột nhiên gặp trục trặc, lại ném tôi quay trở về trong cuốn sách này. Vì mất đi tôi, hắn cuối cùng vẫn hắc hóa, trở lại thành phản diện. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi, thong thả… đeo xiềng xích lên người tôi. “Bảo bối, cuối cùng chúng ta… lại gặp nhau rồi. Lần này… dù có hóa thành quỷ, em cũng sẽ ở bên anh.”
Boys Love
Đam Mỹ
Xuyên Sách
0