Chia Thiên Hạ

Chương 6

08/07/2025 10:39

Ánh chiều dần buông.

Ta chọn đúng lúc giao canh để lẫn vào ngục thất.

Trong ngục tối tăm ẩm thấp, nhiều hoàng thất nước Sở bị bắt sống đều giam tại đây, tập trung canh giữ.

Ta đẩy một cánh cửa, đứa trẻ nhỏ tóc còn để trái đào trong lòng cung nữ bỗng giãy ra, sà vào người ta:

"... Tạ huynh!"

Ta thuận tay ôm lấy nó, đầu ngón tay run nhẹ.

Khuôn mặt ta giờ đây, chỉ giống lúc ch*t độ bảy tám phần.

Thế mà A Sủng nhỏ vẫn nhận ra ta ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Vị tiểu trữ quân nước Sở ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt trong trẻo non nớt như có thể nhìn thấu tâm can ta.

Ta cúi mắt, nắm tay nó:

".... Thiếu chủ, đừng lên tiếng, thần đưa ngài đi."

A Sủng từ nhỏ đến lớn vẫn luôn tin tưởng ta.

Nghe lời ta, cũng ý thức được sự nghiêm trọng.

Ngoan ngoãn bụm miệng, bước từng bước theo ta.

Tuy nhiên, ngay khi ta sắp dẫn A Sủng bước khỏi cửa ngục.

Ta nghe thấy ti/ếng r/ên rỉ đục ngầu từ phòng giam bên cạnh.

"... Tạ Anh."

Ta vô thức ngoảnh lại, vừa vặn gặp ánh mắt quen thuộc nhưng băng giá, ta nghe chính mình thở dài khẽ:

"Vương."

Đôi mắt đục ngầu của Sở vương chằm chằm nhìn ta.

Nhưng có lẽ do ánh sáng quá mờ mịt, hắn không phát hiện ta đã đổi x/á/c.

"Tạ... ngươi không ch*t? Vốn, bản vương chỉ muốn thử ngươi, không ngờ ngươi thật sự không ch*t? Ngươi có biết không, sau khi nghe tin ngươi ch*t, bản vương vô cùng đ/au lòng...."

Ta nhẹ nhàng ngắt lời:

"Thật sao...ta còn tưởng, Vương mong ta ch*t. Bằng không sao lại cùng Ngụy Trạc mưu tính, chặn đường rút lui, hại mười vạn tướng sĩ nước Sở, phá nát cơ nghiệp trăm năm của Sở quốc?"

Sở vương nghe vậy, vội biện bạch: "Tạ Anh, phải Ngụy Trạc nói gì với ngươi? Bản vương sao có thể hại ngươi...huống chi, nếu bản vương thật sự mưu tính cùng Ngụy Trạc, sao lại khiến Sở quốc diệt vo/ng? Bản vương không có lý do nào làm thế."

Ta bình thản đưa ra lý do:

"Bởi Vương muốn mượn tay nước Ngụy trừ khử ta, nhưng không ngờ Ngụy Trạc không giữ chữ tín, công thành phá quốc."

Thấy ta đã rõ mọi chuyện, ánh mắt Sở vương cuối cùng không cần che giấu, trở nên hung á/c:

"Tạ Anh, ngươi đã biết rõ, vậy tại sao còn liều ch*t c/ứu A Sủng, chẳng lẽ thật sự muốn lưu lại huyết mạch cho hoàng thất nước Sở? Hay nói thật ra, ngươi muốn cậy vào A Sủng, tự lập xưng vương?"

Giọng ta vẫn bình thản:

"Một ngày làm bề tôi nước Sở, cả đời là bề tôi nước Sở. Thần chưa từng quên bổn phận kẻ bề tôi, nhưng Vương dường như đã quên."

Ta ngừng một chút.

Rồi gọi A Sủng nhỏ vẫn núp sau lưng ta:

"A Sủng, lại đây dập đầu từ biệt phụ vương của con đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30