Bùi Văn Hiên lúc đó không nói gì. Nhưng tối đến, hắn lại lén lút đuổi hết hạ nhân, lẻn đến chỗ ở của đứa bé, vén tã ra, kiểm tra lòng bàn chân của hài nhi.
Nhìn thấy trên lòng bàn chân có một nốt ruồi son mà ta đã cố ý sai mẫu thân dùng chu sa chấm lên, hắn thở phào một hơi thật dài, giữa đôi mày ánh lên nụ cười đắc ý. Hài lòng đặt đứa bé trở lại nôi.
Hắn lẩm bẩm một mình: "Nhi t.ử của ta! Con phải mau lớn, tận dụng quyền thế của nhà mẹ đẻ của ả tiện nhân đ/ộc á/c kia, nuốt trọn cả của hồi môn của ả, để một nhà ba người chúng ta sớm ngày đoàn tụ!"
Ta ẩn mình sau bình phong, thu hết thảy mọi việc vào tầm mắt… Ta muốn xem kiếp này, ngược lại, ta dùng tiền bạc của phủ Thượng thư ngươi, nuôi lớn nam nhi của Thẩm gia ta. Cuối cùng khi biết được chân tướng, các ngươi sẽ có cảm xúc gì?
Bùi Văn Hiên sau khi x/á/c nhận “thân phận” của đứa bé. Liền yên tâm giao con cho ta nuôi dưỡng. Thấy ta chăm sóc đứa bé m/ập mạp, trắng trẻo, ánh mắt đắc ý giấu kín trong đáy mắt hắn ngày càng đậm.
Hôm đó, ta đang cầm một cái trống lắc làm bằng ngà voi để trêu đùa Bùi An Niên - đó là cái tên ta đặt cho đứa trẻ này. Khi hai mẹ con ta đang chơi đùa vui vẻ, Thẩm Trung bước vào báo tin, lão phu nhân phủ Thượng thư, bà mẫu ta, người thường xuyên lễ Phật, đã trở về từ ngôi chùa ngoài thành.
Bà mẫu ta rời phủ hai tháng trước, nói là đi chùa cầu phúc cho Bùi gia.
Nhưng ta, người mang ký ức của kiếp trước, biết rõ, hai tháng bà ta rời phủ là để đến biệt viện ở Nam thành, chăm sóc cho Vân Giao, ca kỹ ngoại thất của Bùi Văn Hiên, được sinh nở bình an.
Mãi đến hôm nay, khi Vân Giao đã mãn nguyệt, bà ta mới hài lòng trở về phủ.
05.
Ta đặt trống lắc xuống, đứng dậy đi đến Tùng Hạc Đường của bà mẫu để thỉnh an.
Chưa đi đến cửa viện.
Đã nghe thấy bên trong truyền ra một giọng nói sắc nhọn, khắc nghiệt: "Trời đ.á.n.h thánh vật! Đôi bình hoa men lam thời tiền triều của ta, cái chén lưu ly Tây Vực tiến cống, tấm chăn gấm Vân Cẩm do Giang Nam dệt, cùng với bộ trâm cài xích kim điểm thúy được ban từ Ngự ban… đều biến đi đâu cả rồi?" Giọng nói này chính là của bà mẫu ta.
Còn chuỗi vật quý hiếm dài dằng dặc trong lời bà ta, tất thảy đều là của hồi môn ta mang vào Bùi gia năm xưa.
Ngay ngày đầu tiên ta trùng sinh trở về. Ta đã sai Thẩm Trung dẫn người của ta, thu hồi toàn bộ của hồi môn, ngay cả một cây kim sợi chỉ cũng không sót, chuyển về khố phòng riêng của ta.
Bùi Văn Hiên thấy ta đến, lại còn mặt dày vô sỉ chất vấn ta: "Nàng cai quản gia đình kiểu gì vậy? Mẫu thân mới rời phủ hai tháng, mà vật quý trong viện đã không cánh mà bay. Nàng mau chóng đưa ra lời giải thích cho mẫu thân đi!"
Ánh mắt ta lạnh nhạt, chậm rãi mở lời: "Ta thu hồi của hồi môn của chính mình, có gì phải giải thích?"
"Phủ Thượng thư các người, chẳng lẽ nghèo đi/ên rồi, đến cả của hồi môn của tức phụ (con dâu), cũng muốn nuốt riêng sao?"
Bà mẫu ta hai mắt tóe lửa, dùng ngón tay đeo hộ giáp bằng phỉ thúy chỉ vào ta mà quát: "Cái gì mà của ngươi? Ngươi là phụ nhân Bùi gia ta, đã gả vào Bùi gia ta, thì của hồi môn của ngươi đương nhiên cũng thuộc về Bùi gia ta! Ngươi mau đem hết bảo bối của ta về đây, nếu không, ta không tha cho ngươi đâu!"
Ta lười phải tranh cãi với đôi mẫu t.ử không biết liêm sỉ này. Ta từ trong tay áo lấy ra Đại Tướng Quân Lệnh của phụ thân ta, trao cho Thẩm Trung: "Đi đến nha môn phủ Kinh Triệu, thỉnh Phủ Doãn đại nhân đến chủ trì công đạo cho ta. Ta muốn xem, phủ Thượng thư các người vi phạm luật pháp Đại Chu, chiếm đoạt của hồi môn của tức phụ, rốt cuộc sẽ chịu hình ph/ạt gì?"
Luật pháp Đại Chu quy định rõ ràng, chiếm đoạt của hồi môn của bên nữ, quan phủ sẽ cưỡ/ng ch/ế truy thu tài sản, đồng thời xử ph/ạt ba mươi trượng.
Bùi Văn Hiên, vị Nội Các Học Sĩ này, tự nhiên là biết rõ mồn một. Nếu chuyện này bị làm lớn, bảo đảm cái m.ô.n.g của vị văn quan như hắn, cũng phải nếm trải cảm giác nở hoa.
Hắn thấy Thẩm Trung sải bước nhanh ra khỏi cửa. Hắn gấp đến nỗi lạc giọng: "Đứng lại! Không được đi! Mau cút về đây cho bản quan…!"
Thẩm Trung làm như không nghe thấy, trực tiếp biến mất ở cổng viện.
Bùi Văn Hiên ra lệnh cho tùy tùng của hắn mau chóng đuổi theo…
Bà mẫu ta vẫn còn lèm bèm m/ắng nhiếc, nói ta bất hiếu, chống đối trượng phu,àm Bùi Văn Hiên đ/au đầu muốn nứt ra, "Mẫu thân, Người đủ rồi! Trong phủ có nhiều đồ như vậy không đủ cho người dùng sao, hà cớ gì cứ phải động đến của hồi môn của Niệm Niệm!"
"Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, thể diện của ta còn để đâu?!" Bùi Văn Hiên gầm lên, khiến bà mẫu ta ngẩn người.
Sau đó, hắn quay sang ta, trên mặt cố nặn ra vẻ hối lỗi: "Là lỗi của vi phu, vừa rồi chưa hỏi rõ căn nguyên, đã trách oan nàng!"
"Nàng mau cho Thẩm Trung quay về, việc này làm lớn, nàng là thê t.ử của ta, mặt mũi cũng chẳng còn vinh quang gì."
Lời hắn vừa dứt. Tùy tùng vừa được Bùi Văn Hiên phái đi đã hoảng hốt chạy vào, bẩm báo: "Đại nhân, không xong rồi, Thẩm Trung đã cưỡi ngựa đi đến Kinh Triệu phủ, tiểu nhân… tiểu nhân không cản kịp hắn!"
Bùi Văn Hiên nghiến răng nghiến lợi, một cước đạp tên tùy tùng ngã lăn ra đất: "Đồ vô dụng nhà ngươi! Ngươi không biết cưỡi ngựa mà đuổi theo sao?!"