Ngôi Sao Bất Ngờ

Chương 11

21/06/2025 09:39

"Sau đó thì sao? Sau đó thì sao nữa?"

Chị họ tôi hai mắt sáng rực, mặt mũi đầy hóng hớt.

"Lúc đó em trả lời thế nào?"

Tôi đáp một cách rất thành thật:

"Em không trả lời."

"Hả?"

Chị ấy ngẩn người.

Tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói tiếp:

"Em cảm thấy… không thể nói là không thích, nhưng cũng không dám nói là thích."

"Vì nếu nói thích rồi… thì phải bắt đầu yêu đương luôn đúng không?"

"Em thấy hơi nhanh quá."

Chị họ nhìn tôi, hỏi thẳng:

"Em đang lo điều gì?"

Tôi im một lúc, rồi đáp:

"Là việc… anh ấy thích em."

"Em thấy nó… không thật cho lắm."

Chị ấy nghe xong thì cười khẽ, giọng như một người từng trải:

"Đó là vì em chưa hiểu được sự cố chấp của đàn ông."

"Càng là thứ muốn mà không có được từ thuở nhỏ, lại càng dễ trở thành chấp niệm."

"Đêm về nằm xuống, không cách nào không nghĩ đến."

"Đó là lý do vì sao đàn ông lại khao khát thành công đến thế."

Tôi vẫn hơi mơ hồ.

Chị ấy ví dụ cho dễ hiểu hơn:

"Giống như hồi nhỏ dì không cho em ăn khoai tây chiên, nên lớn lên em mới nghiện món đó đến vậy."

…Nghe cũng có lý.

Chị đột nhiên thở dài:

"Nhưng nhìn em như bây giờ, chị lại thấy yên tâm rồi."

Tôi ngạc nhiên:

"Sao cơ?"

"Lúc đầu chị còn lo, người như em gặp phải hồ ly tinh thương trường như anh ta, kiểu gì cũng bị ăn sạch không chừa cặn."

"Nhưng giờ nhìn lại, ai ăn ai còn chưa biết đâu nhé."

Tôi chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi:

"Vậy… giờ em nên làm sao?"

Chị trả lời gọn lỏn:

"Đơn giản. Thích thì yêu, không thích thì thôi."

Tôi nghĩ một hồi… rồi quyết định là:

Thử yêu xem sao.

Vì thế, việc đầu tiên khi tôi quay về nhà Lương Mục Bạch là… thu dọn hành lý.

Anh ấy lập tức hốt hoảng, bước đến chắn trước mặt tôi:

"Em đang làm gì vậy? Sao lại dọn đồ?"

Tôi hít sâu, lấy hết can đảm, hơi ám chỉ mà hỏi lại anh ấy:

"Nếu mình vừa mới yêu nhau đã sống chung, có phải… không được hợp lý cho lắm không?"

"Mình… yêu nhau?"

Anh ấy bỗng đứng hình.

Nhưng chỉ vài giây sau, lông mày anh ấy lập tức cong lên, niềm vui tràn khắp mặt.

Ánh mắt đầy ngạc nhiên và ngập tràn hạnh phúc, nhưng lại rất cẩn thận, dè chừng như sợ một giấc mộng đẹp bị đ/á/nh vỡ.

Phải rất lâu sau, anh mới nhỏ giọng trả lời:

"Hình như… đúng là hơi nhanh."

Giọng anh khẽ khàng, như sợ làm vỡ cái gì đó quá mong manh.

"Nhưng… yêu nhau không nhất thiết chỉ có một kiểu."

"Vừa yêu vừa sống cùng cũng… đâu có gì sai."

"Vậy sao?"

Tôi nhìn anh.

Anh gật đầu chắc nịch.

Thấy tôi vẫn còn lưỡng lự, anh nhẹ nhàng nói thêm:

"Huống chi… giờ Lật Tử còn không thể rời xa em."

Rồi anh từ tốn tiến lại, từng chút từng chút một, vòng tay ôm lấy tôi.

Cái ôm rất nhẹ nhàng, nhưng lại siết rất ch/ặt.

"Anh cũng vậy."

"Anh thật sự… không thể rời xa em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ mắc chứng ghét đàn ông, thế mà người ra đi trong tủi hổ lại là con gái của bà.

Chương 7
Mẹ tôi luôn bảo đàn ông chẳng có ai tốt đẹp cả. Để ngăn tôi mê đắm đàn ông, bà ấy bỏ thuốc tẩy lông hóa học vào dầu gội đầu của tôi. Kết cục là tôi bị rụng tóc hết trước mặt mọi người ở trường, trở thành một cô bé trọc đầu. Tôi khóc lóc về nhà chất vấn. Bà ấy còn tỏ ra oan ức hơn cả tôi. "Con đi học là để học chứ có phải để cua trai đâu, không có tóc thì mới tránh xa lũ đàn ông hôi hám, có ảnh hưởng gì đến học hành đâu." Bố tôi cũng hùa theo. "Người ta bảo tóc là ba nghìn sợi phiền não, mẹ con giúp con giải tỏa phiền não, tất cả vì con thôi." Tôi bị chế giễu và xa lánh, cuối cùng mắc bệnh trầm cảm phải nghỉ học điều trị. Nhưng mẹ tôi lại cho rằng tôi giả vờ ốm để giữ thai. Bà ấy thẳng tay đổi thuốc của tôi thành thuốc phá thai dành cho thú y. Khiến tôi đau bụng như dao cắt, mất máu đến chết. Sau khi tôi chết. Mẹ tôi cuối cùng cũng khóc lóc xin lỗi. "Mẹ sợ con có thai mà không dám nói nên mới tìm cách phá thai cho con, ai ngờ thể chất con yếu đuối thế, thành ra một xác hai mạng." Nhưng anh trai tôi chỉ an ủi mẹ. "Mẹ làm thế cũng vì tốt cho nó, nếu không phải tại nó mê đắm đàn ông mà không biết tự trọng, mẹ đâu phải vất vả thế." Lần này sống lại. Tôi quyết định khiến người mẹ ghét đàn ông này thật sự phải chán ghét đàn ông thật sự...
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0