10.
Bà nội tuổi đã cao, vết thương ở lưng và chân mãi không lành.
Trình độ của thầy th/uốc trong thôn không cao, không chẩn đoán ra bệ/nh gì, chỉ kê mấy miếng cao dán để bà dán tạm.
Vài lần bà nội đề nghị muốn đến bệ/nh viện ở huyện khám, nhưng mẹ cười rồi khéo léo từ chối: "Mẹ ơi, th/uốc ở bệ/nh viện huyện đắt lắm, Tiểu Vũ nhà mình còn phải đi học, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đấy ạ."
Bà nội không nhắc lại nữa, nhưng bệ/nh tật cứ kéo dài, ngày càng nghiêm trọng.
Cuối cùng, một ngày nọ, bà không thể đứng dậy được nữa.
Bà vừa khóc vừa m/ắng mẹ là rắn đ/ộc đầu th/ai, chuyên đi h/ãm h/ại cả gia đình họ: "Đồ sao chổi, cút ra khỏi nhà tao, mày đừng h/ãm h/ại chúng tao nữa!"
Mẹ nghe những lời đó, lại cười tít mắt: "Mẹ ơi, sao mẹ có thể nói con như vậy? Con là người mẹ đã đích thân 'chọn' về làm con dâu mà? Mẹ nói như thế, con dâu này đ/au lòng lắm."
Bà nội r/un r/ẩy chỉ tay về phía mẹ, nhưng không nói nên lời.
"Tiểu Vũ là 'Phượng hoàng vàng' của thôn mình đấy, mẹ nghĩ mà xem, chẳng phải là công lao của con sao?"
Bà nội trợn mắt: "Ăn nói vớ vẩn! Đó là do gen nhà họ Trần tốt, Tiểu Vũ giống ba nó. Còn Trần Thanh Thanh thì giống mày, ng/u dốt, đến lớp 3 cũng không học hết!"
Tôi ở bên cạnh bóc bắp, nghe thấy câu nói đó, tôi sững người. Không phải vậy. Hồi tiểu học, thành tích của tôi tốt hơn anh Trần Vũ nhiều. Chỉ là họ nói con gái học hành làm gì, đằng nào cũng lấy chồng, chi bằng để tiền dành cho anh học.
Mẹ không bận tâm: "Đúng vậy, Tiểu Vũ là Phượng hoàng vàng bay ra từ khe núi." Mẹ cười thì thầm: "Thật đáng nể, Phượng hoàng vàng."
...
Sau khi bà nội bị liệt, nằm liệt giường, một tay mẹ chăm sóc.
Thời tiết dần trở nên nóng bức, cộng thêm việc nằm lâu, lưng bà nội mọc đầy ghẻ lở. Da thịt lở loét chảy mủ, trông vô cùng đ/áng s/ợ.
Bà c/ầu x/in mẹ giúp bà lau người và lật người, mẹ lại nói phải nấu cơm, quạt gió và kèm Trần Vũ học.
Nói tóm lại, là không có thời gian.
Mẹ còn cười với vẻ mặt vô tội: "Mẹ ơi, thi vào Đại học trọng điểm không dễ đâu, con phải thường xuyên kèm cặp."
Nhưng mỗi ngày mẹ đều đích thân mang cơm đến cho bà nội. Tuy nhiên, tay mẹ run, nên thường vô tình làm đổ cháo loãng trong bát ra chăn của bà: "Con xin lỗi mẹ. Ngày xưa tay bị mọi người đ/á/nh g/ãy, xươ/ng mãi không lành, nên không cầm đồ vững được."
Bà nội phát ra những tiếng ch/ửi rủa ủ ớ trong cổ họng.
Mẹ vẫn mỉm cười.
Ngày hôm sau, trong bát đến cháo loãng cũng không còn, chỉ có vài miếng rau nát: "Mùa hè dễ bốc hỏa, mẹ ăn cho hạ hỏa."
"Mẹ không ăn à? Không sao, vậy mai con mang cho con trai mẹ ăn."
Bà nội tức đến run lẩy bẩy, không thể ch/ửi thêm một câu nào nữa.
Kể từ đó, trong cả căn nhà này, không còn ai dám chỉ trích hay trách móc mẹ.
11.
Bà A Má hàng xóm, kể từ khi cháu trai ch*t, tinh thần đã không còn bình thường.
Nhưng bà ta không quên bản năng lắm lời của mình, cứ ngồi trên bậc cửa, nói với mỗi người đi qua rằng mẹ là một sao chổi.
Bà nội bị liệt, bA bị ngớ ngẩn, chú thì mất tích.
"Cô ta chính là đến để khắc c.h.ế.t nhà họ Trần!" Bà A Má lẩm bẩm, rồi giọng nói đột nhiên chuyển sang nức nở: "Vận xui còn lây sang cả nhà hàng xóm rồi, cháu trai tội nghiệp của tôi ơi..."
Dựa vào bức tường thấp, mẹ mỉm cười nhìn.
Đến khi trời tối, trên đường không còn một bóng người, bà A Má vẫn tự lẩm bẩm một mình.
Mẹ ngồi xổm trước mặt bà ta, ngáp một cái có vẻ mệt mỏi: "Bà nói đúng một điều đấy." Chưa kịp để bà A Má hoàn h/ồn, mẹ mỉm cười: "Lửa là tôi đ/ốt."
"Đứa cháu ngoan của bà, là do tôi đ/ốt ch*t."
Bà A Má sững sờ rất lâu, trong cổ họng phát ra một tiếng hét không giống tiếng người.
Mẹ nhanh nhẹn tránh khỏi cú vồ tới của bà A Má, rồi đ/á bà ta ngã xuống: "Khi tôi mới bị b/ắt c/óc về, bà nói 'Mặt Trời dạo này đ/ộc lắm, trói nó vào cột ở đầu thôn mà phơi, đợi đến khi nó không chịu nổi nữa thì tự khắc sẽ ngoan thôi'."
Những lời nói tà/n nh/ẫn như vậy, nhưng biểu cảm của mẹ vẫn bình thản: "Bà còn nhớ không? Sau đó tôi bị trói ở đầu thôn phơi nắng, bà thấy tôi thoi thóp thở, rồi nhổ nước bọt vào mặt tôi."
"Bà hỏi tôi 'ngoan chưa? Đàn bà không nghe lời thì phải trừng trị như vậy'." Mẹ như đang hồi tưởng điều gì: "Các người cười vui lắm."
Mẹ nhìn xuống bà A Má, cũng cười: "Đứa cháu nhỏ của bà cũng thích nhổ nước bọt giống hệt bà. Cho nên khi nó bị mắc kẹt trong lửa, tôi đã cười vui hơn bất kỳ ai trong số các người."
Đôi môi khô khốc của bà A Má r/un r/ẩy, rồi bà ta ngã ngửa ra đất. Khi tỉnh lại, bà ta đã hoàn toàn đi/ên lo/ạn.
Gặp ai bà ta cũng lẩm bẩm kể lại những chuyện cũ của mình, về cách dạy dỗ những người phụ nữ bị b/ắt c/óc, những người phụ nữ bỏ trốn.
Bà ta ngồi trên bậc cửa, miệng vẫn lầm bầm: "Đảm bảo sẽ ngoan ngoãn nghe lời."
12.
Anh Trần Vũ bắt đầu vào năm cuối cấp Ba.
Suốt mùa Hè, mẹ chăm sóc anh trai từng li từng tí.
Nửa đêm, người ta vẫn thấy mẹ thay đổi cách nấu các món canh bổ dưỡng cho anh.
Anh Trần Vũ tính tình nóng nảy, không làm được bài, liền đ/ập phá đồ đạc trên bàn.
Sứ vỡ vương vãi khắp sàn, mẹ vẫn hiền lành cúi xuống dọn dẹp cho anh.
Anh trai vẫn không hài lòng, thường xuyên chất vấn mẹ: "Tại sao mẹ lại sinh con ở nông thôn? Tại sao bạn bè của con đều ở thị trấn, họ có thể đi giày thể thao, dùng điện thoại đời mới nhất, có tiền tiêu vặt?"
"Tại sao người khác sống dễ dàng như vậy, chỉ có con sống khó khăn đến thế?"
Tôi đứng ngoài cửa im lặng lắng nghe. Không, anh Trần Vũ, anh đã sống không hề khó khăn.
Cả gia đình nâng đỡ anh, để anh thuận lợi học đến năm cuối cấp Ba. Còn tôi, thậm chí không có cơ hội tiếp tục đi học, đã phải đi chăn cừu, cho lợn ăn giúp người lớn.
Họ nói rằng đợi tôi mười tám tuổi, sẽ gả b/án tôi để lấy tiền cưới vợ cho anh.
Họ gọi anh là "Phượng hoàng vàng", còn gọi tôi là "đồ bỏ đi".
Sự ủng hộ của ba, sự thiên vị của bà nội, sự kỳ vọng của tất cả mọi người đặt lên anh.
Anh có tất cả những gì tôi khao khát, anh Trần Vũ.
Đã như vậy rồi, anh còn chưa thỏa mãn sao?
Mẹ cũng im lặng.
Anh Trần Vũ mắt đỏ hoe, vỡ òa hỏi câu cuối cùng: "Tại sao mẹ lại là mẹ của con?"
Hành động dọn dẹp đống đổ vỡ trên sàn của mẹ khựng lại. Cuối cùng mẹ cũng nói, rất khẽ, như một tiếng thở dài: "Mẹ cũng muốn biết, tại sao mẹ lại là mẹ của con."
Anh trai đóng sầm cửa bỏ đi.
Nửa đêm, anh say xỉn gọi điện thoại, bảo tôi ra đầu thôn đón anh.
Tôi do dự một lúc, anh ta lớn tiếng hơn: "Tao say rồi, đỡ tao một cái thì sao chứ?"