Tôi được đón tiếp nồng nhiệt. Cả bàn toàn món ngon chưa từng thấy, tôi ăn ngấu nghiến.

Giữa bữa, phu nhân họ Cố trách m/ắng Cố Hoài: "Sao không cho Tiểu Nguyễn ăn no? Nhìn thằng bé tội nghiệp chưa kìa."

Vừa dứt lời, vì ăn quá đà, tôi ọe một tiếng.

Phu nhân họ Cố biến sắc, dò hỏi: "Tiểu Nguyễn, cháu..."

Tôi thẳng thắn: "Dì ơi, cháu có bầu rồi, là của Cố Hoài ạ."

Phu nhân họ Cố vội vã lên lầu trên, trở xuống với phong bì đỏ cùng hộp nữ trang.

Tôi trở về đầy túi, và đã ấn định ngày cưới rồi.

Trên đường về, Cố Hoài mặt đen như bồ hóng. Tôi vừa hát véo von vừa đếm tiền.

Hồi lâu, Cố Hoài đỗ xe, giọng đầy cảnh cáo: "Nguyễn Lạc, nếu đứa bé sinh ra không phải của tôi, tôi sẽ tự tay tống cậu vào tù."

Bỏ qua chuyện tù tội, tôi nhanh chóng dọn vào biệt thự của Cố Hoài, để hai bộ quần áo duy nhất vào tủ hắn.

Đám cưới tổ chức vội vàng nhưng đủ lễ nghi. Chúng tôi trao nhẫn cho nhau.

Đêm tân hôn, Cố Hoài sang phòng khách ngủ. Chúng tôi sống tách biệt.

Tôi ngồi trên giường đếm đi đếm lại số tiền ki/ếm được từ hôn nhân, mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, tôi ngồi bàn ăn đ/á/nh chén. Tiếng bước chân Cố Hoài trên cầu thang khựng lại. Anh ta nhìn tôi đầy gh/ê t/ởm, ngồi tận góc bàn như tránh xa thứ ô uế.

Ăn xong, anh ta chẳng thèm liếc mắt, đứng dậy đi thẳng.

Thái độ của anh ta khiến tôi lo âu. Nếu một ngày anh ta nổi đi/ên đuổi tôi ra đường, đòi lại hết tiền, tôi sẽ lại lang thang.

Không được! Tôi quyết định tự ki/ếm tiền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
1.63 K
10 Sự Cố Thế Thân Chương 14
11 Bạn học quái gở Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm