Tối nay là tiệc mừng thọ 50 tuổi của nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng Hứa Cẩm Sơn, Giang Tri Đình là học trò của thầy Hứa nên được mời tham dự.
Thật khéo, tôi lại là học trò cưng của thầy Hứa, thế là chỉ cần dùng chút mưu mẹo nhỏ đã đi nhờ được chuyến xe này.
“Sư huynh, giày cao gót của em bị g/ãy rồi, hay là...”
Lời mời "hay là mình đi m/ua sắm trước" còn chưa kịp nói ra, tôi đã thấy một hộp giày.
Một đôi giày pha lê màu trắng bạc, rất hợp với chiếc váy dạ hội màu trắng tối nay của tôi.
Hóa ra bắt tôi đợi lâu như vậy là để đi m/ua giày.
Tôi mỉm cười, nhưng vẫn cố tình nói: "Sư huynh, e là cỡ giày này không vừa đâu."
Cuối cùng Giang Tri Đình cũng hơi quay đầu lại nhìn tôi.
Đôi mắt anh ta đen thẳm như vực sâu, tim tôi bất giác đ/ập lỡ một nhịp.
Giọng nói của anh ta lại lạnh như gió buốt thổi từ vực sâu.
“Nhà tạo mẫu của cô đưa tới.”
Nhưng giọng nói hay thật.