Tôi mặc trên người bộ đồng phục, ngồi thụp xuống dưới tấm biển trạm xe buýt.
Khóc đến mức trời đất như quay cuồ/ng tối sầm lại.
Khóc một hồi lâu, tôi mới ôm ch/ặt cuốn sổ tay, lảo đảo đứng dậy, vừa khóc thút thít vừa lê bước về nhà.
Con đường rợp bóng cây mà tôi đã đi suốt từ hồi tiểu học lên đến tận cấp ba này đây, giờ phút này cũng chìm trong im lặng, dường như đến cả cơn gió cũng chẳng buồn cất tiếng.
Vạn vật tĩnh mịch, chỉ có vầng trăng trên cao như đang âm thầm gạt đi những giọt lệ.
Về đến nhà, bố tôi kinh ngạc nhìn bộ dạng tơi tả của tôi, mẹ nghe tiếng động cũng ló đầu ra từ trong bếp, trên tay vẫn còn cầm miếng giẻ rửa bát và trên người đeo nguyên chiếc tạp dề.
Hai người không hề gặng hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra.
Chỉ lặng im nhìn tôi vừa khóc nức nở vừa đi thẳng về phòng ngủ.
Giống hệt như vô số những ngày tháng tồi tệ sụp đổ từ thuở bé đến giờ, họ vẫn luôn giữ im lặng như thế, rồi lặng lẽ đặt một ly sữa nóng hổi lên bàn.
Tôi thẫn thờ ngồi trong phòng ngủ, trên bàn là cuốn nhật ký đang mở dang dở.
Thậm chí tôi còn chẳng gom đủ can đảm để lật mở ra xem thêm một lần nào nữa.
Tôi có cảm giác như một vị tướng mang quân đến chi viện quá muộn màng, chỉ biết bất lực nhìn th* th/ể binh lính ngổn ngang đầy mặt đất.
Phải làm sao đây?
Tôi biết phải làm thế nào bây giờ?
Chúng tôi đều đã tốt nghiệp mất rồi.
Liệu giữa cậu ấy và tôi có phải sẽ chẳng còn bất kỳ cơ hội nào để bước chung trên một đường thẳng nữa...
Tôi không biết nữa.
====================
Chương 12: