25.

Ngày thứ mười ở hoang dã.

Vì không biết chúng tôi còn phải sống sót ở nơi hoang dã này bao lâu nữa. Tôi quyết định đi tìm gỗ để sửa sang lại nơi trú ẩn trước.

Thấy một cái cây có độ lớn vừa phải, tôi rút d.a.o ra, thành thạo ch/ặt thân cây rồi đưa cho Lục Minh Thâm.

Anh ta đón lấy, đột nhiên khựng lại: "Không đúng."

"Cái gì?" Tôi đi đến, theo ánh mắt của anh ta nhìn thấy giữa thân cây có một điểm sáng nhỏ màu đỏ sẫm.

Tôi dùng d.a.o chẻ nó, đục ra một chiếc camera ẩn nhỏ gọn.

Chả trách lâu như vậy mà chúng tôi không phát hiện ra. Chiếc camera này được gắn trong thân cây, xung quanh còn được lấp đầy bằng nhựa cây, hoàn toàn không thể nhìn ra sự bất thường.

Vừa nghĩ đến trong khu rừng rậm này không biết có bao nhiêu chiếc camera. Tôi chỉ cảm thấy dựng tóc gáy.

Tôi dần dần nhận ra: "Chúng ta hình như đã bị lừa rồi."

Lục Minh Thâm: "Rất rõ ràng."

"Ch*t ti/ệt!" Trên bầu trời đột nhiên vang lên tiếng gầm rú, tôi ngẩng đầu nhìn lên, hàng chục chiếc trực thăng bay qua đầu chúng tôi, hướng về phía khoảng trống.

Tôi và Lục Minh Thâm nhìn nhau, đi/ên cuồ/ng chạy theo.

Hàng chục hãng truyền thông tranh nhau từ trực thăng bước xuống, tranh giành quyền phỏng vấn chúng tôi đầu tiên.

"Bối Lan! Bối Lan!"

Ảnh đế Lục, người luôn được săn đón, hiếm khi bị bỏ rơi.

Người phụ trách chương trình với vẻ mặt rạng rỡ vừa nhìn thấy tôi đã nhiệt tình ôm chầm lấy, "Người yêu dấu! Chúc mừng đã hoàn thành quay xong [Mười ngày mười đêm hoang dã]! Kết thúc mỹ mãn, chào mừng trở về!"

Tôi đ.ấ.m một cú vào bụng hắn ta, bất kể có bao nhiêu phương tiện truyền thông có mặt, tôi trực tiếp đạp mạnh vào hắn, "Chúc mừng cái khỉ gì chứ!"

Lục Minh Thâm lặng lẽ vươn tay, che chắn camera đang quay.

Đoàn làm phim tìm thấy Phương Thành An một cách chính x/á/c, anh ta sau khi biết sự thật thì đầu tiên là vẻ mặt mơ màng, "Các người có tìm người giúp tôi cho mèo ăn không?"

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh ta mới bắt đầu rơi nước mắt: "Các người thật sự quá đ/ộc á/c rồi."

Về phần Lý Thanh và Dư Vy, khi được tìm thấy, cả hai đều trong tình trạng tinh thần không được tốt. Thậm chí còn không biết chuyện camera ẩn.

Lý Thanh càng khóc lóc, cười nói, rồi lại ch/ửi rủa. Tưởng rằng cuối cùng cũng được c/ứu rồi. Hắn ta quấn chăn đi ngang qua tôi, nhìn chằm chằm tôi đầy hằn học: "Chúng ta cứ chờ xem!"

Hắn ta không biết. Tại sân bay có cảnh sát đang chờ hắn ta. Sau này chắc không có cơ hội mà "chờ xem" nữa đâu.

26.

Từ hoang dã đến thành phố C, toàn bộ hành trình trên máy bay. Dư Vy và Lý Thanh đều không biết tình hình bên ngoài.

Lý Thanh vẫn còn kén cá chọn canh, chê đồ ăn chuẩn bị khó nuốt, lớn tiếng ch/ửi bới yêu cầu người ta mang đồ ăn cho hắn.

Nhân viên vui vẻ liếc hắn ta một cái: "Đại minh tinh Lý đợi đến nơi rồi hãy ăn nhé, có đồ ăn ngon hơn nhiều." Thường được gọi là cơm tù.

Lý Thanh tức gi/ận đến phát đi/ên: "Thái độ của cô là sao! Cô có biết ba tôi là ai không! Cô cũng dám nói chuyện với tôi như vậy…?"

Còn Dư Vy, thậm chí cãi vã đòi chuyên viên trang điểm trang điểm cho cô ta. Khi ra khỏi sân bay, cô ta vênh váo trừng mắt nhìn tôi, "Bối Lan! Tôi sẽ không để cô yên đâu, tôi chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt trước mặt fan của tôi, họ có thể dùng b/ạo l/ực mạng khiến cô phải rút lui khỏi giới giải trí."

Tôi "Ồ" một tiếng: "Tôi không tin."

Chúng tôi ra từ cổng VIP của sân bay quốc tế thành phố C. Đám đông người hâm m/ộ như sóng trào trực tiếp ùa về phía chúng tôi.

Tôi đoán chắc là fan của Lục Minh Thâm hoặc Phương Thành An, đang định tránh đi. Thế nhưng tôi lại thấy họ cầm bảng cổ vũ màu xanh dương, đi/ên cuồ/ng hò hét: "Bối Lan! Bối Lan! Em yêu chị!"

"Chị Bối Lan! Nhìn em này!"

"A a a a chị nhìn em rồi kìa!"

"Chị đẹp quá!"

Tôi đứng sững tại chỗ.

Lục Minh Thâm nhận lấy gói đồ tôi tự xách. Tôi khó hiểu nhìn anh ta một cái.

Chỉ thấy khóe môi anh ta mang theo ý cười: "Tôi đang ké fame thôi."

Ồ, vậy anh thật tuyệt vời.

Trước khi bị biển người nhấn chìm, tôi nhìn thấy Lý Thanh và Dư Vy ở gần đó bị cảnh sát chặn lại.

Fan sụp đổ hình tượng, cùng với người thân của các nạn nhân cầm gậy gộc muốn đòi công lý.

Đầu Lý Thanh trực tiếp bị đ/ập một gậy. Hắn ta gào thét đòi tìm ba.

Không biết rằng, công ty của ba hắn đang bị cư dân mạng đi/ên cuồ/ng điều tra, lật tẩy hàng loạt vụ trốn thuế, công trình xây dựng kém chất lượng. Đã sắp phá sản rồi.

Về phần Dư Vy, trong lúc cấp bách đã nói ra mối qu/an h/ệ bất chính giữa cô ta và ông chủ công ty giải trí, cầu c/ứu ông chủ. Để tự bảo vệ mình.

Công ty trực tiếp kiện cô ta tội phỉ báng, kèm theo vi phạm hợp đồng. Ngoài cơm tù, cô ta còn phải gánh một khoản tiền ph/ạt hợp đồng khổng lồ, coi như đời này đã h/ủy ho/ại rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi muốn xăm một bụi cỏ dạ

Chương 13
Tôi là một người lưỡng tính có cơ thể đặc biệt, vậy mà lại để mắt tới một anh thợ xăm thẳng nam ngoài trường. Theo đuổi không có kết quả, tôi thẹn quá hóa giận, vung tiền như nước ép anh ta chỉ được phục vụ một mình tôi. Thậm chí mỗi lần xăm, tôi còn cố ý làm bẩn bàn làm việc của anh. Hôm nay, tôi bảo anh xăm ở gốc đùi. Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: 【Tên nam phụ độc ác này sao lại tới nữa rồi, không biết nam chính là trai thẳng à?】 【Không nam không nữ, ghê tởm thật.】 【Sắp rồi sắp rồi, thân phận thiếu gia giả sẽ bị vạch trần. Đợi nam chính quay về, cậu ta sẽ bị đưa đi liên hôn với một ông già năm mươi tuổi, cuối cùng bị hành hạ đến chết.】 Toàn thân tôi run lên, siết chặt chiếc quần đã tuột xuống một nửa, giọng run rẩy: “……Có thể đổi người khác không?” Động tác đeo găng của người đàn ông khựng lại, đột ngột ngẩng đầu: “Em nói gì cơ?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
2
Ôm trăng Chương 19