Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh đối diện với ánh mắt của Tần Toại.
Chỉ sợ hắn nhìn ra tôi là người từ tương lai trở về.
Đúng vậy.
Ngay lúc nãy thôi.
Khi tôi đang giẫm chân lên cơ bụng Tần Toại để trêu ghẹo hắn.
Tôi đã sống lại.
Từ 10 năm sau quay trở lại hiện tại.
Vào thời điểm mà mọi chuyện vẫn chưa tính là quá tồi tệ.
Vào thời điểm mà mọi thứ vẫn còn có thể c/ứu vãn.
Thế nên mới có hành động vô cùng bất thường vừa rồi.
"Có phải em nói nhầm rồi không, thế nào gọi là có thể rời xa em không? Ý em chắc là 'đừng rời xa em' chứ?"
Giọng Tần Toại có hơi lạnh lẽo.
Khi nói chuyện với người khác không có chút cảm xúc thăng trầm nào.
Nhưng lúc này đây, tôi lại nghe ra được sự hoảng lo/ạn trong đó.
Tôi nuốt nước bọt.
"Không có, anh không nghe nhầm đâu. Ý tôi là muốn anh rời xa tôi, tôi có thể cho anh rất nhiều tiền, chỉ cần anh quên hết những chuyện đã xảy ra giữa chúng ta trước đây, được không?"
Khi Tần Toại vô cùng thành thạo xốc chăn lên, quỳ xuống trước mặt tôi, định vươn tay nắm lấy cổ chân tôi.
Cuối cùng tôi cũng thấm thía được nỗi đ/au khi bị "nghiệp quật" ngược lại vào chính mình.
"Có phải vừa nãy em giẫm chưa sướng không? Giẫm chưa hài lòng? Chỗ khác cũng được mà."
Vừa nói hắn vừa định kéo chân tôi bắt giẫm lên chỗ khác trên người hắn.
Tôi sợ hãi vội vàng giãy ra.
Sau đó bật dậy, tránh Tần Toại thật xa.
"Anh đừng như vậy, tôi thực sự không nói đùa. Đúng, trước kia tôi đã làm ra loại chuyện khốn nạn đó để lừa anh, nhưng lần này tôi nghiêm túc đấy. Anh suy nghĩ kỹ đi, anh muốn bao nhiêu tiền, đều được cả."
Trong ánh mắt Tần Toại lộ ra vẻ mờ mịt hiếm thấy.
Hắn hơi cúi đầu.
Tôi biết hắn đang cân nhắc, và cũng biết hắn sẽ chấp nhận đề nghị của tôi.
Bởi vì Tần Toại của hiện tại rất thiếu tiền.
Hắn đồng ý để tôi bao nuôi, cũng là vì tiền.