"Ta nên gọi nàng một tiếng mẫu thân."
Tống Uyển hôn mê đã lâu, khi nàng ta tỉnh lại, ánh ban mai còn le lói yếu ớt.
Cố Trường Ninh thở phào nhẹ nhõm, định rời đi thì bị Tống Uyển nắm lấy tay.
"Tướng quân có thể ở lại bên ta không?"
Cố Trường Ninh cứng đờ người, đoạn lắc đầu, không dấu vết mà gỡ tay Tống Uyển ra.
"Đợi nàng giải hết đ/ộc, ta sẽ tiễn nàng về phương Bắc."
"Ta sẽ cho nàng một khoản tiền, đủ để nàng sống sung túc cả đời, cũng sẽ phái người bảo vệ nàng."
"Nhưng ta chỉ muốn ở bên cạnh Tướng quân, ta không màng danh phận, dù người có buộc phải cưới Công chúa... ta làm thiếp cũng được, làm ngoại thất cũng chẳng sao!"
Cố Trường Ninh nhíu mày, c/ắt ngang lời nàng ta.
"Tống Uyển, ta vốn không có tình cảm nam nữ với nàng."
"Hơn nữa, không phải ta buộc phải cưới Điện hạ, mà là ta vốn dĩ muốn thành thân với nàng ấy."
Nhắc đến Công chúa, biểu cảm của người giãn ra đôi chút.
"Ta yêu Điện hạ, đời này cũng chỉ yêu một mình nàng ấy."
Người nói xong liền xoay người rời đi, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt phức tạp của Tống Uyển.
Những ngày qua, người cố ý gần gũi với Tống Uyển để ép Vĩnh An phải xuống nước.
Chính vì biết rằng để có thể gả cho người, nàng chắc chắn sẽ lấy th/uốc ra.
Thế nhưng ngày hội đèn hôm ấy, khi nhìn thấy ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước giếng khô của Vĩnh An, tim người vẫn run lên bần bật.
May thay, cuối cùng người đã thắng cược.
Đợi mọi chuyện ở đây kết thúc, họ có thể thành thân, mọi thứ sẽ trở lại như thuở ban đầu.
Nghĩ đến đây, khóe môi Cố Trường Ninh vô thức cong lên.
Ông lão b/án kẹo hồ lô hỏi: "Công tử có chuyện gì mà vui vẻ thế, sao không thấy cô nương thường đi cùng người đâu?"
Giọng Cố Trường Ninh cũng nhuốm chút ý cười: "Vài ngày nữa là gặp được thôi, chúng ta sắp thành thân rồi."
"Vậy thì thật chúc mừng nhé!"
Cố Trường Ninh thúc ngựa phi thẳng đến phủ Công chúa.
Người nhớ nàng từng nói thời tiết này ăn một xâu kẹo hồ lô là hợp nhất, nên đã đi đường vòng để m/ua.
Nhưng hôm nay, người cảm thấy bầu không khí trong phủ Công chúa có chút bất thường.
Một cung nữ lạ mặt bước ra từ phía đối diện, đưa một chiếc hộp nhỏ cho Cố Trường Ninh.
"Tướng quân quả là đúng giờ, sứ giả Dĩnh Nam vừa mới mang th/uốc đến, Tướng quân liền theo chân tới ngay."
Cố Trường Ninh ngơ ngác, người không biết phủ Công chúa đã liên lạc với sứ giả Dĩnh Nam từ bao giờ.
Trong chớp mắt, người đột nhiên nhớ lại ngày gặp Vĩnh An cầm thánh chỉ bên ngoài điện Cần Chính, trong mắt nàng không vui cũng chẳng buồn, một ý nghĩ đ/áng s/ợ hiện lên trong đầu.
Đột ngột, hốc mắt cung nữ kia đỏ hoe, lời nói ra khiến người lạnh toát cả sống lưng.
"Xe ngựa của phủ Dĩnh Nam Vương đã đón Công chúa đi rồi, trước khi đi, người nhờ ta chuyển lời tới Tướng quân—"
"Chúc Tướng quân và Tống cô nương bách niên giai lão."