Hàm răng sắc nhọn đ/âm vào da thịt, đ/au hơn nhiều so với cắn vai.
Tôi gào lên oai oái.
Dù chỉ vài bước chân, hắn cũng cõng tôi đi mất năm phút.
Tôi tức đỏ cả mắt, trừng hắn:
"Anh đúng là đồ đi/ên."
"Còn dám nói bậy nữa à!"
"Vậy thì đ/á/nh ch*t tôi đi!"
"Tôi…"
Lục Tự Thần thở phì phò, ánh mắt quét quanh rồi bất ngờ áp tôi lên tường.
Một tay giữ ch/ặt tôi, tay kia kéo quần xuống, lộ ra nửa bên mông.
Da tiếp xúc với không khí lạnh, khiến tôi nổi da gà.
Một cái t/át nữa giáng xuống, làm hết cả gà.
"Nói thêm lần nữa đi!"
Đầu óc tôi như n/ổ tung.
Không nói, tôi thật sự không nói nữa.
Lục Tự Thần thấy tôi im re, bèn kéo quần tôi lên.
Nhét tôi vào ghế phụ, hắn cài dây an toàn thật ch/ặt, như muốn trói tôi ch*t dí, rồi lái xe thẳng đến bệ/nh viện.
20
Người tôi đầy vết thương, chỗ khuất thì bầm tím, sưng đỏ cả mảng lớn.
Bác sĩ từ từ xử lý từng chỗ một.
Khi thấy vết cắn trên đùi, ông hơi khựng lại.
"Bị cắn đúng không? May mà không rá/ch da chảy m/áu, không thì phải tiêm ngừa rồi!"
Nghe vậy, tôi lườm Lục Tự Thần một cái.
Hắn đang cầm điện thoại, không rõ nghe gì, thấy tôi lườm chỉ nhướn mày đáp lại.
Tôi lập tức trợn mắt kh/inh thường.
Xử lý xong vết thương, người tôi chỗ nào cũng quấn băng.
Bác sĩ kê thêm th/uốc bôi, dặn về nhà thay băng thường xuyên.
Lục Tự Thần nhận lời.
Cả hai giờ đã bình tĩnh lại, không còn khí thế căng thẳng như trước.
Hắn xách túi th/uốc đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau.
Cho đến khi vào xe, Lục Tự Thần thở dài.
"Để tôi đoán xem cậu đ/á/nh nhau vì câu nói nào."
"Anh điều tra tôi?"
"Có cần ngạc nhiên vậy không?"
Thật ra không.
Hắn không điều tra mới là lạ.
"Là vì họ nói đồng tính luyến ái gh/ê t/ởm?
Hay vì họ nói tôi gh/ê t/ởm?"
Tôi cười nhạt: "Đừng tự mình đa tình, tôi chỉ thấy bọn họ ngứa mắt thôi…"
Chưa nói hết, Lục Tự Thần đã ngắt lời.
Hắn nhìn tôi, trong mắt là cảm xúc tôi không hiểu nổi.
"Hay là… cậu nhận ra mình cũng thuộc loại người đó."
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Lục Tự Thần vỗ nhẹ lên tay tôi:
"Thả lỏng đi, không lại làm bung vết thương bây giờ."
Tôi muốn đáp trả, nhưng phát hiện cổ họng nghẹn ứ, không thốt nên lời.
Lục Tự Thần nhìn quanh, rồi bất ngờ cúi sát lại.
Khi tôi chưa kịp phản ứng, hắn đã nhanh chóng đặt một nụ hôn lên môi tôi.
"Gh/ê t/ởm không?"
Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng, trừng mắt nhìn hắn, không biết phải làm gì.
Hắn cười: "Xem ra là không."
"Kh…!"
"Hửm?"
Tôi nuốt lại từ sau cùng.
Lục Tự Thần đưa tôi chai nước:
"Thấy không, đối mặt và chấp nhận sự thay đổi của mình cũng đâu có khó, đúng không?"
Tôi cúi gằm mặt, không buồn nói chuyện.
Lục Tự Thần cũng chẳng để tâm.
Hắn cho tôi đủ thời gian để suy nghĩ và phản ứng.
Cho đến khi về nhà.
21
Vừa vào cửa đã thấy Lam An phơi bụng nằm ngang trên sofa chơi điện thoại.
"Ồ, hai người về rồi?"
Tôi dời ánh mắt sang Lục Tự Thần, hỏi không lời.
Hắn đ/ập tay lên trán.
"Quên mất cậu ta. Lên phòng tôi sẽ giải thích."
Tôi ngồi, hắn quỳ.
Hắn nâng chân tôi lên, dùng lòng bàn tay đã xoa nóng rư/ợu th/uốc, từ từ xoa lên những mảng bầm tím.
"Lam An là con trai cậu ruột tôi. Cậu qu/a đ/ời, nên cậu ta đến nương nhờ tôi. Tuổi còn nhỏ, lại sống buông thả bên ngoài quen rồi, bị ảnh hưởng bởi lối sống phóng khoáng, mà quan trọng nhất, cậu ta là người giống tôi."
Tôi thoải mái nằm trên sofa, nghe đến câu cuối thì mở mắt ngái ngủ.
"Anh cũng là số 0?"
Điều này thật ngoài dự đoán, có lẽ nhiều tiểu mỹ thụ bên ngoài sẽ phải khóc ròng.
Lục Tự Thần khựng một giây, bật cười:
"Quả nhiên, hình tượng của cậu ta chưa bao giờ lừa cậu nhỉ?"
"Ý anh là gì?"
"Ý là cậu ta 'cầm sú/ng' còn to hơn cậu."
Tôi đang ngái ngủ mà nghe xong cũng buột miệng phản bác:
"Tôi lớn hơn!"
"Thật không? Đưa đây xem nào?"
"Không cho xem!"
"Thôi được rồi, ngủ đi."
Hắn nhét tôi vào chăn, vừa đặt đầu xuống gối, tôi lại tỉnh vài giây:
"Sao anh biết cậu ta to hơn tôi? Anh nhìn rồi?"
"Cái đầu nhỏ của cậu sao giờ mới thấy lanh thế."
"Anh thật sự nhìn rồi? Qu/an h/ệ của hai người trong sáng chứ? Tôi nói cho anh biết, nếu dám ngoại tình, tôi sẽ cắn nát..."
"Cậu hung dữ thế à? Thôi ngủ đi, tôi chờ cậu cắn đấy."
Tôi nghi ngờ hắn cố ý, nhưng không có bằng chứng.
Hơn nữa, tôi buồn ngủ ch*t đi được.
Thôi kệ, ngủ đã.
22