Ngôi trường bất thường

Chương 5

30/08/2024 17:24

Giọng nói bên ngoài trở nên gấp gáp, gần như là đi/ên cuồ/ng la lớn:

“Mở cửa!”

“Mở cửa ra!”

“Làm sao đây…” Tôi nhìn Hà Tái Nam mà không biết phải làm sao: “Bên ngoài là gì thế?”

“Quản lý khu, cô ta là lệ q/uỷ mà bọn tớ đều rất sợ, bị cô ta phát hiện cậu là người là toang!”

“Hay là giấu Tiểu Kỉ đi?”

“Không giấu được, à đúng rồi, Đoàn Lê, cái ô mà cậu luôn mang bên người đâu?”

Mắt thấy quản lý sắp tông cửa vào, Hà Tái Nam liền đưa chiếc ô màu đen cho tôi.

“Mở ô trong nhà có thể che đậy dương khí, cậu mau trốn vào đi!”

Khoảnh khắc tôi vừa núp vào thì cánh cửa bị mở toang ra.

Tôi núp trong chiếc ô nín thở, không dám động đậy.

Thông qua khe hở của chiếc ô, tôi nhìn thấy một cô gái thân hình màu đen cao lớn dị thường lướt vào phòng.

Cô ta cao ít nhất ba mét, đầu sắp đụng vào trần nhà kí túc, khoác trên người một chiếc áo khoác màu đen vừa to vừa rộng, trên người toát ra một mùi hôi tanh.

“Tụi em đang nghỉ ngơi, có chuyện gì không cô ạ?” Hà Tái Nam giả vờ bình tĩnh.

Ba người bọn họ chắn ngay trước mặt tôi, phải ngước cổ lên mới thấy được “Quản lý khu” đó.

Cô quản lý không nói gì cả, dùng mũi đ/á/nh hơi xung quanh, giọng điệu đầy nghi ngờ:

“Không đúng, lúc nãy hình như tôi ngửi thấy mùi hương của con người.”

“Con người làm sao có thể vào đây được, cô đừng có dọa bọn em đấy.” Đoàn Lê giả vờ bày ra vẻ mặt sợ hãi.

Hà Tái Nam cũng phụ họa theo: “Đúng đấy ạ, ban ngày ban mặt như thế, bọn em sợ đến không ngủ được mất.”

“Phải không đấy?” Quản lý đ/á/nh giá một chút về bọn họ, đột nhiên cô ta nhìn về phía Hầu Hiểu Văn đang đứng cúi đầu không dám nói chuyện.

“Em nói xem, 444-2.”

“Em…” Hầu Hiểu Văn lại cúi đầu thấp hơn nữa, giọng nói như sắp khóc đến nơi.

Sự chột dạ của cậu ấy khiến cho quản lý càng thêm nghi ngờ.

“Nói cho cô biết, phòng của các em có phải đang giấu người không?”

Hầu Hiểu Văn lùi về sau theo bản năng.

“Nói nhanh lên.”

“Nếu không…” Cô ta đột nhiên cúi người xuống, nhìn thẳng vào mặt của Hầu Hiểu Văn: “Thì cô sẽ ăn tươi nuốt sống bọn em.”

Đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện sẽ vỡ lẽ thì lại nghe cậu ấy nhỏ giọng nói:

“Không… không có ạ.”

“Phòng tụi em không có người thưa cô.”

...

Tiếng đóng cửa của quản lý khu vang lên, tôi cũng xem như sống lại.

“Xin lỗi cậu Tiểu Kỉ.” Hầu Hiểu Văn đỡ tôi dậy, đỏ mặt nói: “Cũng do mình lúc nãy la lên, thiếu chút nữa hại ch*t cậu rồi.”

“Cũng may nhờ cậu nên tớ mới không sao nè.” Tôi vừa cất chiếc ô vừa cười với cô ấy.

“Đừng xem nhẹ chuyện này, chỉ là quản lý chưa bắt quả tang tại hiện trường thôi.”

Hà Tái Nam nhìn ra bên ngoài, sau khi x/á/c nhận quản lý đã rời khỏi: “Nếu Tiểu Kỉ vẫn là con người thì không thể cứ ở đây mãi được, chúng ta phải nghĩ cách đưa cậu ấy ra ngoài.”

“Vấn đề là làm sao để ra ngoài, chúng ta đều đến đây sau khi ch*t, thi đậu thì mới có thể đi đầu th/ai.”

Đoàn Lê nhìn tôi thở dài: “Nhưng Tiểu Kỉ vẫn là người, chẳng lẽ cậu ấy giống chúng ta, đợi đến tiết Thanh Minh năm sau mới được ra ngoài đấy chứ.”

“Đương nhiên không được, đến lúc đó dù cho không bị quản lý phát hiện, những học sinh khác cũng sẽ chú ý đến sự khác thường của cậu ấy.”

“Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra tại sao Tiểu Kỉ lại đến đây, hoặc có thể nói, cậu ấy đến đây để làm gì?”

Hà Tái Nam nghiêm túc nhìn về phía tôi: “Cậu có còn nhớ là ai đưa cậu đến đây không?”

Tôi cố gắng suy nghĩ lại cảnh tượng ngày hôm qua: “Hình như tớ vừa tỉnh dậy thì đã ở trước cổng trường rồi, sau đó có một ông thầy ra đón tới.”

“Nhưng cả đoạn đường thầy ấy không nói câu nào, cũng không nhìn tớ, chỉ cúi đầu dẫn tớ đến phòng ký túc, đưa thẻ phòng rồi biến mất.”

“Thẻ phòng?” Ba người bọn họ ngạc nhiên lên tiếng.

“Thì là cái này, thẻ phòng của chúng ta, số 444 đấy.”

Tôi lấy chiếc thể sắp gỉ sét từ trong túi áo ra, nhưng lại dọa bọn họ mắt chữ O mồm chữ A.

“Ở đây chúng tớ làm gì có thẻ phòng cái thứ này chứ…”

“Với lại, đây là trường nữ, giáo viên nam đâu ra?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?