"Vậy mà con cũng phát hiện ra à." Mẹ tôi đảo mắt liếc nhìn.
Bà như nghệ nhân biến mặt, biểu cảm thay đổi cực nhanh: "Mẫn Mẫn không hổ là người học mỹ thuật, mẹ vậy mà không lừa được con nữa rồi."
Nước mắt lã chã rơi xuống từ hốc mắt tôi.
Tôi biết ngay mà.
Tất cả chỉ là kế hoạch lừa gạt của mẹ.
Khi tôi ngất xỉu trước cửa bếp, bà ắt hẳn đã biết tôi nhìn thấy cảnh bà ch/ặt đầu qua khe cửa.
Để khiến tôi tin tưởng, mẹ đã tỉ mỉ tạo ra một cái đầu tượng sáp giả người.
Kỹ thuật làm đầu tượng sáp từ lâu đã có thể đạt đến mức giả như thật.
Khó nhất chính là đôi mắt.
Vì thế, bà tự tay nhét nhãn cầu của người ch*t vào đầu sáp.
"Mẹ ơi, sao mẹ lại gi*t người?"
Tôi khóc nấc, giọng khàn đặc: "Bốn người họ đâu có th/ù oán gì với mẹ, tại sao mẹ phải gi*t họ!"
"Đây không phải lỗi của mẹ." Mẹ tôi ném đầu tượng sáp.
Chắc là do lực ném quá mạnh, cái đầu đ/ập vào góc tường, dưới lực va chạm, con ngươi bị ép ch/ặt bên trong đã rơi ra ngoài.
Mắt người vốn rất nhỏ.
Nhưng sau khi rời khỏi hốc mắt, con ngươi trông lại to như thế.
Đặc biệt là con ngươi của người sau khi ch*t, vừa to, vừa đục, lại bốc mùi tanh hôi khó chịu.
"Thực sự không phải lỗi của mẹ."
Mẹ tôi ngồi phịch xuống đất, lặp lại câu nói.
Rồi bà chậm rãi đưa tay vuốt lên mu bàn chân tôi.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã lên da thịt.
"Con gái Mẫn Mẫn của mẹ từng học ở trường cấp ba tốt nhất thành phố."
"Con luôn đứng đầu lớp, năng khiếu hội họa cũng thuộc hàng đỉnh, đáng lẽ đã là công chúa nhỏ, sẽ đi du học và có tương lai rạng ngời."
"Nhưng tất cả đều tan nát sau vụ t/ai n/ạn!"
"Cô công chúa xinh đẹp của mẹ giờ thành tàn phế."
Nước mắt mẹ rơi càng dữ dội hơn.
Mu bàn chân tôi ướt nhẹp vì nước mắt.
Giọng bà nghẹn ngào đầy oán h/ận: "Ngày ngày ngồi xe lăn, con không thể tự mình cử động, ra đường còn bị một đám trẻ con vô tri chế giễu."
"Tại sao? Con gái mẹ từng tốt đẹp như thiên thần, xinh đẹp tựa nàng công chúa cơ mà?"
Mỗi chữ mẹ nói ra đều như một cây kim đ/âm mạnh vào người tôi.
Tôi khóc không thành tiếng.
Trước đây tôi tốt đẹp bao nhiêu.
Bây giờ tôi thảm hại bấy nhiêu.
Sau khi tôi bị t/ai n/ạn, bạn bè trung học từng lập nhóm đến thăm tôi.
Họ giả nhân giả nghĩa bảo tôi đừng buồn.
Còn nói tôi vẫn còn trẻ, đường đời còn dài, sau này chắc chắn tôi sẽ sống tốt.
Nhưng toàn là lời nói suông!
Một cô gái nghèo khổ sống trên xe lăn, tương lai làm sao có thể tốt đẹp được!
"Vì vậy..." Tôi đưa tay bịt miệng, cố gắng hỏi tiếp.
Nhưng từng chữ như mắc kẹt trong cổ họng.
Tôi phải cắn ch/ặt lấy cánh tay, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn mẹ.
"Vì vậy... mẹ ơi... tại sao mẹ lại gi*t bốn cô gái đó?"
"Mẫn Mẫn, điều này rất dễ hiểu mà."
Mẹ tôi nhẹ nhàng lau nước mắt trên chân tôi, gượng gạo nở nụ cười: "Con gái mẹ không thể thành công chúa nhỏ, thì những đứa khác cũng đừng hòng."
Tiếng nấc nghẹn trong tôi ngừng bặt.
Khoảnh khắc ấy.
Nhìn lại người mẹ trước mặt.
Tôi chỉ thấy bà như một con q/uỷ dữ.
Bà ấy thật đ/áng s/ợ làm sao.
Chỉ vì tôi t/àn t/ật.
Mà bà không thể chấp nhận việc những cô gái khác được tự do bay nhảy.