Thấy tôi thất thần, anh không hài lòng véo nhẹ má tôi.

Tôi quan sát vẻ mặt vẫn khá dịu dàng của anh, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Vậy hôm nay phải trấn an em nhiều hơn một chút.”

Đây là lần đầu tiên tôi chủ động đưa ra yêu cầu với anh.

Tôi mất tự nhiên gãi tai, lo sợ sẽ nghe thấy lời từ chối.

Chờ rất lâu vẫn không thấy anh trả lời, tôi dụi đôi mắt hơi cay.

“Em buồn ngủ rồi, muốn ngủ.”

Tôi ngáp một cái để che giấu nước mắt.

Quý Lâm Trình bất ngờ cúi xuống hôn lên môi tôi, khiến cả người tôi ngây ra.

“Chuyện gì cũng đã làm rồi, sao vẫn phản ứng như vậy?”

Quý Lâm Trình cúi đầu hôn tôi lần nữa, cạy mở môi răng, quấn lấy tôi.

Sau khi nụ hôn kết thúc, tôi cuộn mình trong lòng anh rồi ngủ thiếp đi.

Một tuần Quý Lâm Trình không ở nhà trôi qua dài hơn trước đây rất nhiều.

Rõ ràng suốt bao năm qua, tôi đã quen với việc không nhìn thấy anh.

Vậy mà lần này mới chỉ vài ngày, trong lòng đã trống rỗng khó chịu.

Dấu ấn sau cổ cũng không giữ được lâu, dần nhạt tới gần như không thể nhìn thấy.

Bất kể tôi thả tin tức tố trấn an thế nào, đứa bé trong bụng vẫn quấy phá.

Không hổ là con của nhà họ Quý, còn chưa chào đời đã bắt đầu hướng về Quý Lâm Trình.

Khi người ở nhà tổ mang cơm tới, tôi không nhịn được hỏi họ bao giờ Quý Lâm Trình trở về.

Người giúp việc nói vẫn còn vài ngày nữa.

Cuối cùng, tôi tìm một bộ quần áo của Quý Lâm Trình, ôm lấy nó mới miễn cưỡng ngủ được.

Ngủ được nửa chừng, tôi khát nước nên tỉnh giấc.

Vừa bước ra khỏi phòng đã nghe tầng dưới truyền tới tiếng động.

Tôi gi/ật mình, áp sát vào tường không dám cử động.

Một lát sau, giọng nói quen thuộc vang lên trong bóng tối:

“Nguyễn Dư, sao vẫn chưa ngủ?”

Tôi thở phào, bật đèn trong nhà rồi bước về phía anh.

Quý Lâm Trình quan sát sắc mặt tôi.

“Dì Lưu nói tối nay em ăn xong lại nôn.”

Tôi buồn bã “ừ” một tiếng, theo bản năng lần theo mùi tin tức tố mà tới gần anh.

Nhiệt độ cơ thể Quý Lâm Trình rất nóng, tin tức tố trên người cũng vô cùng nồng đậm.

Đó là mùi quýt chua chua ngọt ngọt, vừa hay áp xuống cảm giác cuộn trào trong dạ dày.

Quý Lâm Trình đưa tay chặn lên trán tôi, giọng nói khàn đặc:

“Khoan đã. Tôi vừa tiêm th/uốc ức chế sau chuyến công tác, tin tức tố vẫn chưa ổn định. Tôi sợ ảnh hưởng tới em và con.”

Tôi mờ mịt ngẩng đầu, không khỏi cảm thấy ấm ức.

Tuy chúng tôi không kết hôn vì tình cảm, nhưng anh dù sao cũng là cha của đứa bé.

Anh liên tục bảy ngày không ở nhà.

Khó khăn lắm mới trở về, vậy mà ngay cả một chút tin tức tố cũng không cho tôi.

Tôi lập tức tỉnh táo, lùi lại vài bước.

“Không ngửi thì không ngửi.”

Trở về phòng, tôi nhìn thấy Quý Lâm Trình đang lục hộp th/uốc.

Tiếng x/é túi nhựa trong màn đêm nghe đặc biệt rõ ràng.

Rất nhanh, mùi quýt trong không khí đã nhạt đi rất nhiều.

Tâm trạng tôi càng thêm sa sút.

Một lúc sau, khi th/uốc ức chế đã phát huy tác dụng, Quý Lâm Trình mới bước tới gần.

“Gi/ận rồi?”

Tôi ồm ồm trả lời:

“Không có.”

Một công cụ dùng để sinh người thừa kế như tôi lấy tư cách gì mà tức gi/ận?

Anh không cho tôi tin tức tố, người chịu khổ là đứa bé trong bụng.

Không liên quan gì tới tôi.

Quý Lâm Trình ngồi xuống bên giường, nhìn tôi một lúc rồi mới hỏi:

“Tin tức tố đã ổn định. Em có muốn tôi trấn an không?”

Tôi vẫn còn ấm ức, nhưng tuyến thể sau cổ đã đ/ập mạnh hai lần. Cuối cùng tôi khẽ gật đầu.

Anh chậm rãi ôm tôi, trước khi chạm vào tuyến thể còn hỏi lại một lần nữa.

“Có khó chịu thì nói với tôi.”

Đầu ngón tay anh vuốt ve gò má tôi, sau đó mới nhẹ nhàng xoa tuyến thể.

Cả người tôi dần mềm xuống, tin tức tố cũng lan ra khắp phòng.

Quý Lâm Trình khẽ cười bên tai:

“Đêm hôm đó em cũng quấn lấy tôi như vậy.”

Tôi đỏ mặt, vội nắm cánh tay anh.

“Đừng nói nữa.”

Anh lập tức im lặng, cúi đầu cắn lên tuyến thể để hoàn thành lần đá/nh dấu tạm thời.

Sự hiện diện của đứa bé trong bụng ngày càng rõ rệt.

Khi th/ai được bảy tháng, bác sĩ gia đình của nhà họ Quý tìm tới.

Ông nói ông nội Quý bảo mình tới lấy m/áu để kiểm tra giới tính và cấp bậc tin tức tố của đứa bé.

Sau khi kim tiêm được rút ra, cảm giác đ/au nhói li ti vẫn kéo dài rất lâu.

Tôi nhìn Quý Lâm Trình, rồi lại nhìn bác sĩ, cẩn thận hỏi:

“Ông nội có nói nếu đứa bé không phải alpha cấp S thì sẽ thế nào không?”

Bác sĩ và Quý Lâm Trình nhìn nhau.

Ông cứng mặt, tránh khỏi ánh mắt tôi, chỉ dặn tôi nghỉ ngơi sớm.

Tôi đành quay sang hỏi Quý Lâm Trình.

Anh dịu dàng xoa đầu tôi.

“Bất kể giới tính hay cấp bậc thế nào, nó vẫn là con của chúng ta, chẳng phải sao?”

Lời anh nói trái lại không thể khiến tôi yên tâm.

Trước đây tôi không quan tâm đứa trẻ thuộc giới tính nào, chỉ cần khỏe mạnh là được.

Nhưng sau khi lấy m/áu, tôi âm thầm cầu nguyện nó sẽ là alpha cấp S.

Nếu không, tôi sợ mình sẽ không giữ được con.

Đêm khuya, Quý Lâm Trình mang kết quả trở về.

Tôi lập tức căng thẳng tới mức tim gần như nhảy khỏi cổ họng.

Khi tôi đứng dậy, Quý Lâm Trình đã bước tới trước mặt.

“Kết quả thế nào?”

Ánh mắt anh dừng trên phần bụng nhô cao của tôi trong giây lát rồi mới nói:

“Là alpha cấp S.”

Tôi thở phào, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.

May quá.

Ông trời vẫn còn thương xót tôi và đứa bé.

Vẻ mặt Quý Lâm Trình rõ ràng cũng thả lỏng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm