Giọng nói của Triệu Mạn vang lên qua loa: "Nếu nó không đưa mười vạn tệ, em sẽ đăng bài ẩn danh lên diễn đàn trường, nói nó từ cấp Hai đã là đầu sỏ b/ắt n/ạt học đường..."
"Đúng rồi, tốt nhất là làm lớn chuyện lên, cho mọi người đều biết, đến lúc đó nó sẽ phải van xin đưa tiền cho em!"
"Giấy khám sức khỏe á? Yên tâm đi, phòng khám của anh họ em cấp, có đóng dấu đàng hoàng, ai mà nhận ra là giả được?"
"Đợi lấy được tiền, chúng ta đi m/ua đôi giày lần trước anh thích nhé... Ừ, yêu chồng!"
Cả lớp ngay lập tức n/ổ tung.
"Ối trời! Hóa ra là giả vờ à? Chúng ta đều bị cô ta lừa rồi!"
"Quá kinh t/ởm! Lấy thể hàn ra làm cái cớ để tống tiền sao?"
"Thế mà tôi còn thấy cô ta đáng thương, hôm qua còn m/ắng Quý Tuyết Vi trên trang cá nhân..."
Những nữ sinh ban đầu đồng cảm với Triệu Mạn, giờ trên mặt họ chỉ còn sự tức gi/ận vì bị lừa gạt.
Có người chỉ thẳng vào mặt Triệu Mạn mà ch/ửi là "đồ gian xảo", vài nam sinh hàng đầu thậm chí còn đứng dậy, gh/ê t/ởm lùi sang một bên.
Trước bằng chứng không thể chối cãi, lời biện hộ của Triệu Mạn trở nên vô cùng nhợt nhạt.
Đúng lúc đó, cố vấn đột nhiên vỗ mạnh lên bục giảng: "Trật tự! Có gì mà ồn ào thế!"
Cô ấy cau mày quét mắt qua cả lớp, cuối cùng dừng lại ở tôi, giọng nói rõ ràng có vẻ không hài lòng: "Quý Tuyết Vi, dù có hiểu lầm, mọi người cũng là bạn cùng lớp, hà cớ gì phải làm cho đến mức này? Triệu Mạn còn nhỏ dại, không hiểu chuyện, chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."
"Em xem, bây giờ Triệu Mạn cũng biết lỗi rồi, để bạn ấy xin lỗi em, chuyện này coi như qua đi, được không?"
"Qua đi?" Tôi cười lạnh một tiếng: "Cô ta ngụy tạo bằng chứng, bịa đặt vu khống, câu kết với bạn trai để tống tiền, đây cũng gọi là nhất thời hồ đồ?"
"Thế thì cũng là vì hai em có hiểu lầm từ trước." Giọng cố vấn yếu dần, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ: "Đều là bạn cùng phòng, ngày nào cũng gặp nhau, làm lớn chuyện lên cũng chẳng có lợi cho ai. Triệu Mạn, em mau xin lỗi Quý Tuyết Vi đi, chuyện này cứ thế mà bỏ qua."
Triệu Mạn như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, lời xin lỗi buột ra rất nhanh: "Tuyết Vi, xin lỗi cậu, mình sai rồi, mình không nên..."
"Không cần xin lỗi." Tôi ngắt lời cô ta: "Bởi vì tôi đã báo cảnh sát rồi."
"Em nói cái gì?" Cố vấn đột ngột đứng dậy, giọng nói trở nên chói tai: "Chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ giữa bạn bè, sao lại đến mức phải báo cảnh sát!"
"Ngụy tạo giấy tờ chứng nhận của cơ sở Y tế, tống tiền với số tiền hơn ba vạn tệ, đã có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự." Tôi lấy điện thoại ra, cho cô ấy xem ảnh chụp biên bản trình báo: "Cảnh sát vừa gọi lại cho em, nói đã liên hệ với ban bảo vệ của trường, sẽ đến ngay."
Triệu Mạn khóc không thành tiếng nữa, cô ta đột nhiên phát đi/ên lao đến gi/ật lấy điện thoại của tôi: "Cô không thể làm thế với tôi! Ba mẹ tôi sẽ đ/á/nh c.h.ế.t tôi mất!"
Vài phút sau, người của ban bảo vệ cùng hai cảnh sát bước vào lớp học.
Khi bị c/òng tay dẫn đi, Triệu Mạn vẫn cố hết sức gào khóc về phía cố vấn: "Cố vấn ơi, cô c/ứu em với! Em biết lỗi rồi!"
Cố vấn đứng sững tại chỗ, mặt mày trắng bệch. Cho đến khi Triệu Mạn bị cảnh sát đưa đi, cô ấy mới sực tỉnh, vồ lấy cánh tay tôi: "Quý Tuyết Vi! Em làm mọi chuyện quá tuyệt tình rồi! Con bé mới mười chín tuổi, em để nó sống sao đây?"
Tôi nhìn thẳng vào cô ấy, giọng nói bình thản: "Mười chín tuổi đã là người trưởng thành theo luật rồi. Hơn nữa, người h/ủy ho/ại cuộc đời cô ta không phải là em, mà chính là bản thân cô ta!"
10.
Chiều cùng ngày, ban bảo vệ dán thông báo.
Triệu Mạn câu kết với người ngoài trường là Chu Vũ để ngụy tạo giấy tờ Y tế, lấy cớ "bồi thường tử cung" để tống tiền bạn học, số tiền lên đến 10 vạn tệ, tính chất nghiêm trọng, nên Triệu Mạn bị đình chỉ học vụ.
Thông báo không đề cập đến cố vấn, nhưng tin đồn lan truyền còn nhanh hơn thông báo.
Có người lùng ra chồng của Lưu Quế Phân họ Triệu, là anh em ruột với ba của Triệu Mạn. Nói cách khác, cô ấy là thím của Triệu Mạn.
Chẳng trách ngay từ đầu cô ấy đã thiên vị Triệu Mạn, thậm chí không ngại đổi trắng thay đen.
Ba ngày sau, trang web chính thức của học viện cập nhật kết quả xử lý: [Lưu Quế Phân vì che giấu qu/an h/ệ họ hàng, xử lý không công bằng, dung túng học sinh vi phạm kỷ luật, bị tạm đình chỉ chức vụ cố vấn và đang chờ điều tra thêm.]
Huấn luyện quân sự vẫn tiếp tục, nhưng cuộc sống của tôi đã dễ chịu hơn nhiều.
Sau buổi họp hôm đó, Lý Đình, cô gái từng đứng đầu nhóm tẩy chay tôi, đã đợi tôi ở căn tin.
Trên tay cô ấy cầm một chai nước ngọt ướp lạnh.
"Quý Tuyết Vi, trước đây mình đã nghe lời Triệu Mạn nói một chiều, làm nhiều chuyện không hay với cậu." Cô ấy trịnh trọng xin lỗi tôi: "Mình xin lỗi!"
Tôi nhận lấy chai nước ngọt, cười nhạt: "Không sao, cậu cũng bị lừa thôi mà."
Mắt cô ấy sáng lên: "Vậy chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?"
Tôi cười, hỏi ngược lại: "Tại sao không?"
Một tuần sau, buổi tổng kết huấn luyện quân sự kết thúc.
Dì quản lý ký túc xá thông báo cho tôi: "Đồ của Triệu Mạn đã được chuyển đi rồi, nhà trường đổi cho em một phòng ký túc xá mới, ở phòng 302."
Dì quản lý thì thầm với tôi: "Dì đã giúp con thăm dò rồi, ba cô bé trong phòng đó tính cách đều rất tốt."
Đêm đầu tiên chuyển đến phòng 302, tôi vừa tắm xong bước ra, cô bạn cùng phòng Lâm Hiểu Hiểu đã cầm điều khiển điều hòa hỏi: "26 độ được không? Có lạnh quá không?"
"Không sao." Tôi vừa lau tóc vừa cười, "Vừa đủ."
Cánh quạt điều hòa từ từ xoay, tôi nằm trên giường, lần đầu tiên trong mùa Hè này, cảm thấy một luồng hơi mát thực sự.
Có những chuyện, giống như cái nóng của mùa Hè, dù khó chịu đến đâu thì cuối cùng cũng sẽ qua đi.
(Hết truyện)