Hắn đột nhiên hỏi: “Thật ra đêm hôm đó, cậu cũng ở khách sạn kia, đúng không?”
Tôi lập tức đẩy hắn ra, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi.
“Anh có bệ/nh à, Bạc Tân Ngôn? Hai chúng ta là đối thủ một mất một còn, tôi đến khách sạn của anh làm gì? Tôi bi/ến th/ái đến mức theo dõi anh chắc?”
Bạc Tân Ngôn cụp mắt xuống, che đi vẻ thất vọng nơi đáy mắt.
“Vậy sao?”
Ánh mắt hắn rơi xuống tờ xét nghiệm bị tôi nắm thành một cục trong tay.
“Trong tay cầm gì đó?”
Tôi theo phản xạ giấu tay ra sau lưng.
“Giấy lau mông.”
Hắn gh/ét bỏ nhíu mày, cuối cùng lùi ra nửa bước.
“Bữa tiệc tối nay của nhà họ Yến, tốt nhất cậu nên đến đúng giờ.”
“Em trai cậu, Yến An, nhớ cậu lắm đấy.”
“Nếu cậu không đến, tôi không ngại trực tiếp đến nhà họ Yến đòi người.”
Hắn xoay người đi.
Đi đến cửa, hắn lại dừng lại.
“Còn nữa.”
Hắn quay đầu nhìn tôi một cái.
“Ít ăn đồ sống lạnh thôi, không tốt cho dạ dày.”
Tôi dựa vào tường, thở phào một hơi thật dài.
Chân vẫn còn run.
Ngày tháng này thật sự không sống nổi nữa.
Taxi dừng ở con hẻm chật hẹp trong khu làng giữa thành phố. Đồng hồ tính tiền nhảy đến năm mươi tám tệ.
Tôi đ/au lòng quét mã, mở cửa xuống xe.
Gió cuốn theo mùi nước đọng lâu năm trong hẻm phả thẳng vào mặt. Trong dạ dày tôi lập tức dâng lên một trận sóng cuộn biển gầm.
Tôi vịn cột điện, nôn khan hai tiếng, nhưng chẳng nôn ra được gì.
Để tiết kiệm tiền đăng ký cái lịch khám chuyên gia ch*t ti/ệt kia, từ sáng đến giờ tôi ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống.
Tôi bò lên tầng sáu.
Sau khi mở cửa, tôi lập tức ném mình lên giường.
Thật ra sau đêm đó, tôi cũng sợ.
Sợ Bạc Tân Ngôn thật sự điều tra ra tôi.
Dù sao trước khi Yến An vào phòng, tôi ỷ vào thân phận thiếu gia nhà họ Yến, không ít lần đối đầu với hắn.
Vì vậy tôi thuận nước đẩy thuyền.
Khi Yến Chấn chỉ vào mũi tôi m/ắng không biết liêm sỉ, dạy hư em trai, tôi không chỉ không r/un r/ẩy nhận sai, ngược lại còn nổi đi/ên lên, trước mặt cả nhà đ/ập phá một trận.
Thậm chí tôi còn chỉ vào người vợ nhỏ mà Yến Chấn vừa cưới về chưa được mấy năm, nói một câu:
“Quản con trai bà cho tốt vào. Lần sau còn có thứ th/uốc hạ lưu như vậy, nhớ đừng chỉ dùng cho người ngoài, cũng giữ lại cho mình một ít.”
“Lỡ đâu mang th/ai được, còn có thể b/án được giá tốt.”
Hiệu quả cực kỳ xuất sắc.
Tôi thậm chí còn không cần thu dọn hành lý, tối hôm đó đã bị vệ sĩ ném ra khỏi cổng lớn.
Yến Chấn tuyên bố muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ cha con với tôi, đóng băng tất cả thẻ của tôi.
Đúng hợp ý tôi.
Chỉ cần rời khỏi cái vòng đó, tôi chính là một Beta bình thường, nghèo khó.
Sẽ chẳng có ai để ý một con chó lang thang có phải Beta hay không, hoặc có mang th/ai hay không.
Đây chính là tự do mà tôi muốn.
Tuy cái giá là nghèo hơn một chút.
Nhưng tôi tính tới tính lui, lại không tính được biến số mang tên Bạc Tân Ngôn.
Ông đây là Beta.
Không chỉ bị ngủ, còn mẹ nó mang th/ai.
Điện thoại đột nhiên rung lên, kéo suy nghĩ của tôi khỏi hồi ức.
Trên màn hình nhảy ra một tin nhắn chuyển khoản.
Ngay sau đó là một số lạ gửi tin nhắn đến.
“Hai nghìn tệ.”
“Đi m/ua một bộ đồ ra dáng.”
“Bảy giờ tối, xe chờ ở đầu hẻm.”
Vẫn là giọng điệu ch*t ti/ệt kia.
Thêm một chữ cũng thấy tốn sức.
Tôi nhìn chằm chằm hai nghìn tệ kia, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Không đi thì Bạc Tân Ngôn tên đi/ên kia thật sự có thể moi chuyện Yến An làm ra.
Đến lúc đó, để tự bảo vệ mình, nhà họ Yến chắc chắn sẽ đẩy tôi ra chịu tội thay.
Đi thì cái bụng này…
Tôi cúi đầu nhìn phần bụng vẫn chưa lộ rõ của mình.
Mới năm tuần.
Chắc là nhìn không ra.
Chỉ cần tôi không nghén.
Chỉ cần tôi không làm lố.
Chỉ cần tôi cách xa cái tên Enigma ch*t ti/ệt tỏa ra sức hấp dẫn đáng nguyền rủa kia một chút.
Tôi nghiến răng, nhận tiền.
Vậy thì đi.
Vừa hay tôi cũng muốn xem trong hồ lô của Bạc Tân Ngôn rốt cuộc b/án th/uốc gì, sao cứ nhất định phải kéo tôi theo.
Tôi giãy giụa bò dậy khỏi giường, lục tủ tìm ra bộ âu phục cũ mặc vào ngày bị đuổi ra khỏi nhà.
Có hơi chật.
Tôi vừa thay đồ, vừa nhìn bản thân trong gương mà tự cổ vũ.
“Bình tĩnh, Yến Tùy.”
“Mày là Beta.”
“Mày không có tin tức tố.”
“Mày chỉ bị đ/au dạ dày thôi.”
“Chỉ cần ch*t cũng không thừa nhận, chẳng lẽ Bạc Tân Ngôn còn mổ bụng mày ra được sao?”
Bảy giờ đúng, chiếc Maybach màu đen chuẩn x/á/c dừng ở đầu hẻm bẩn lo/ạn.
Cửa kính xe hạ xuống một khe nhỏ, lộ ra gương mặt lạnh lùng của Bạc Tân Ngôn.
“Lên xe.”
Xe vững vàng dừng trước cổng biệt thự.
Cửa xe vừa mở khóa, tôi đã nghe thấy một trận tiếng bước chân dồn dập.
Một bóng người mặc âu phục cao cấp màu trắng gần như bay thẳng ra ngoài.
Là Yến An.
Quả nhiên vẫn là mặt mũi của Bạc Tân Ngôn lớn.
Xe còn chưa dừng hẳn, chính chủ đã không chờ nổi mà ra nghênh đón.
Trên mặt Yến An treo nụ cười thẹn thùng xen lẫn mừng rỡ được luyện tập kỹ càng, chạy thẳng đến cửa xe hàng ghế sau.
“Cuối cùng anh cũng đến rồi, em đợi anh lâu lắm.”
Cửa xe mở ra.
Người bước xuống lại là tôi.
Tôi chống tay lên cửa xe, cố nhịn cảm giác muốn nôn khan, kéo khóe miệng nhìn gương mặt giả tạo kia.
“Buổi tối tốt lành nhé.”
Yến An trông như vừa nuốt phải một con ruồi.
Một giây trước còn là đóa hoa trắng nhỏ đang e ấp nở rộ, giây tiếp theo ngũ quan đã suýt vặn vẹo lệch vị trí.
Cậu ta trợn to mắt, giọng nói the thé lập tức cao vút.
“Sao lại là anh?”
“Sao anh lại ở trên xe của anh Tân Ngôn?”
“Không phải ba đã đuổi anh ra khỏi nhà rồi sao? Anh còn mặt mũi quay về?”