PHONG ĐAO VÌ NGƯỜI

Chương 11

13/03/2026 09:54

Tiếng khóc kìm nén của Phất Hiểu như kết thành thực thể, từng nhát từng nhát lăng trì thân x/á/c ta. Nhìn đệ ấy lảo đảo đi vào trong phòng, lòng ta đột nhiên dâng lên nỗi h/oảng s/ợ tột độ.

Vừa đáp xuống đất, ta đã thấy Phất Hiểu đang cầm thanh đoản đ/ao ta để lại cho đệ ấy phòng thân, đ.â.m thẳng vào tim mình.

Tim ta thắt lại, thái dương gi/ật mạnh liên hồi. Giây tiếp theo, ta lướt tới ngăn thanh đoản đ/ao ấy lại.

Lưỡi đ/ao sắc lẹm cứa rá/ch lòng bàn tay ta, nhưng ta chẳng cảm thấy chút đ/au đớn nào, chỉ thấy mình như vừa từ cõi c.h.ế.t trở về. Ta đoạt lấy đoản đ/ao ném văng ra ngoài.

"Xoảng" một tiếng, đ/ập tan bầu không khí c.h.ế.t chóc trong phòng.

Nỗi sợ hãi căng đầy lồng n.g.ự.c nhấn chìm lý trí, ta giữ ch/ặt vai tiểu t.ử m/ù, lần đầu tiên nổi nóng với đệ ấy: "Đệ đi/ên rồi sao?"

Không ngờ Phất Hiểu còn kích động hơn cả ta, đệ ấy bám ch/ặt lấy tay ta, gào lên: "Ta đi/ên rồi! Nếu không phải t.ử biệt, tuyệt đối không sinh ly, đó là chính miệng huynh nói!" Đệ ấy khóc nghẹn mà chất vấn ta: "Tại sao lại bỏ lại mình ta?"

Ta im lặng không nói nổi một lời, chỉ có tiếng khóc của Phất Hiểu vang vọng khắp gian phòng. Hồi lâu sau, cổ họng ta nghẹn đắng, gian nan thốt ra: "Đi theo ta sẽ rất nguy hiểm."

Phất Hiểu nghẹn ngào: "Vô Trú, tại sao huynh vẫn chưa hiểu? Ta không sợ c.h.ế.t, ta chỉ sợ huynh không cần ta nữa."

Câu nói này như một đò/n giáng mạnh vào đầu, khiến ta bừng tỉnh. Ta có chút luống cuống: "Nhưng ta đã g.i.ế.c rất nhiều người, c.h.ế.t rồi phải xuống Địa ngục."

Phất Hiểu giơ tay quệt nước mắt: "Ta đã c/ứu rất nhiều người, sau này sẽ c/ứu thêm nhiều người nữa. Ta đi hành y c/ứu thế, đi tụng kinh niệm Phật, kiểu gì cũng trả sạch được tội nghiệp cho huynh. Dẫu có trả không sạch, trăm năm sau ta sẽ cùng huynh xuống Địa ngục A Tỳ để chuộc tội..." Đệ ấy khẩn khoản c/ầu x/in: "Chúng ta cùng nhau đối mặt, huynh đừng bỏ rơi mình ta!"

Ta mạnh mẽ kéo người trước mắt vào lòng. Ta bước ra từ mưa m.á.u gió tanh, không ai dạy ta đạo lý thế gian là gì, Vân Bạc chỉ dạy ta rằng không g.i.ế.c người thì sẽ bị người g.i.ế.c. Điều may mắn nhất đời ta chính là gặp được Phất Hiểu.

Giá như ta gặp đệ ấy sớm hơn một chút thì tốt biết mấy, khi đó ta chưa g.i.ế.c nhiều người đến vậy, chưa khoác lên mình bộ hắc y hoàn toàn trái ngược với đệ ấy.

Ôm tiểu t.ử m/ù đang r/un r/ẩy trong lòng, ta xót xa: "Đừng khóc nữa, là lỗi của ta, cái đầu gỗ này không nghĩ thông suốt, cứ tưởng rời xa ta, đệ sẽ sống tốt hơn."

Phất Hiểu sụt sịt: "Không có huynh, ta làm sao mà sống tốt cho được?"

Ngoại trừ ở dưới thân ta, ta không chịu nổi việc đệ ấy rơi lệ ở bất cứ nơi nào khác, lòng ta đ/au xót không biết phải làm sao cho phải. Ta thừa nhận mình chẳng phải hạng người tốt lành gì, ta lừa đệ ấy mắt m/ù, không phân biệt được là người hay q/uỷ mà lừa người ta về tay. Kéo vị Bồ T/át sống này xuống vũng bùn, trăm năm sau, dẫu có phải leo núi đ/ao xuống biển lửa lão t.ử cũng cam lòng.

Ta trầm giọng: "Chỉ cần đệ không chê bỏ ta, đời này ta sẽ mãi ở bên cạnh đệ."

Phất Hiểu: "Dù thế nào cũng không được rời đi."

Ta gật đầu: "Đao kề tận cổ cũng không rời nửa bước."

9.

Ngày thành thân, Phất Hiểu là người vén khăn trùm đầu cho ta.

Ta ngước nhìn người thương trong bộ hỷ phục đỏ rực như lửa, lòng tràn ngập cảm xúc.

Uống xong rư/ợu giao bôi, Phất Hiểu đột ngột đẩy ta xuống giường, đệ ấy áp sát tới, cười một cách tà mị: "Đã là ta cưới huynh, vậy đêm nay, huynh phải nghe lời ta."

Trên mắt Phất Hiểu vẫn đeo dải lụa đỏ, mang một gương mặt vô hại mà thốt ra những lời như vậy, cảnh tượng này kí/ch th/ích khiến toàn thân ta nóng bừng. Ta mặc kệ đệ ấy làm lo/ạn, giọng khản đặc: "Được, đều chiều theo ý đệ."

"..."

Đối với lời c/ầu x/in của Phất Hiểu ta luôn mủi lòng, nhưng một khắc đêm Xuân giá đáng ngàn vàng, ta không muốn đêm dài kết thúc nhanh như vậy. Ta đưa tay vớ lấy dải buộc tóc bị vứt sang bên cạnh, gấp làm mấy lớp, đưa tới bên miệng Phất Hiểu.

Mái tóc đen của Phất Hiểu xõa tung, tiếng nức nở nơi cổ họng bị dải lụa chặn lại kín mít. Trướng rủ màn che, đêm đó, ta cũng ngủ rất ngon.

10.

Mùa Xuân năm sau, ta đưa Phất Hiểu theo đoàn thương buôn sang Tây Vực. Tin tức cuối cùng ta nghe được về Bất Quy Lâu là Vân Bạc mất tích, Mặc Dạ trở thành Tân Lâu chủ. Nhưng những điều đó đã chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.

Chúng ta ở Tây Vực một năm, cuối cùng cũng tìm được vị Vu y có tài cải t.ử hoàn sinh kia.

Vu y biết ý định của ta, liếc nhìn ta một cái: "Bảo ta chữa khỏi mắt cho hắn cũng được, nhưng thứ quý giá nhất của sát thủ chính là cái mạng đúng không? Ta muốn mạng của ngươi, ngươi có sẵn lòng giao ra không?"

Phất Hiểu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, muốn kéo ta đi: "Vô Trú, không chữa nữa, chúng ta về nhà."

Ta đứng định lại, kéo Phất Hiểu vào lòng, cụp mắt nói: "Mạng của ta đã hứa cho tiểu t.ử m/ù này rồi, không thể đưa cho tiền bối được. Ngoại trừ cái mạng này, bất cứ thứ gì khác ta cũng đều có thể đáp ứng tiền bối."

Vu y hừ lạnh đầy kh/inh miệt: "Không ngờ cái tên bạc tình Vân Bạc kia lại có thể có một đồ đệ chung tình như ngươi."

Ta kinh ngạc: "Tiền bối quen biết... Lâu chủ sao?"

Vu y bảo: "Lúc trẻ có n/ợ hắn một ân tình, lần này coi như trả lại cho hắn vậy." Ông ấy đột ngột hỏi: "Đúng rồi, Hàn Độc trong người Vân Bạc đã chữa khỏi chưa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên Đường Tị Nạn, Cháu Gái Cá Chép May Mắn Điên Cuồng

Chương 6
Trên đường chạy trốn, chị dâu nhất quyết định vứt đứa con gái vừa tròn tháng tuổi vào bụi cỏ ven đường. Đứa bé khuôn mặt nhỏ xíu tím tái vì lạnh, tiếng khóc yếu ớt như mèo con kêu. Ta không nỡ lòng, liền chạy tới ngăn lại: "Nếu các người không muốn nuôi, đứa bé này về phần ta! Dù có phải chết đói, ta cũng nhất định nuôi nấng nó!" Chị dâu khinh khỉnh cười lạnh, vội vàng chia gia sản với ta. Ta ôm đứa trẻ khóc ngằn ngặt một mình lên đường nam tiến, ngày tháng khó khăn vô cùng. Đúng lúc ta và đứa bé đói lả ngất xỉu trong ngôi miếu hoang, tưởng chừng không thể chống đỡ nổi nữa thì bỗng nhiên... Ta nhìn thấy từng đàn chim chóc ngậm bánh bao bay về phía chúng ta, những chiếc bánh bao vẫn còn nóng hổi thơm phức. Mấy con chim dẫn đầu ríu rít trò chuyện, kỳ lạ thay ta lại hiểu được: "A a, đứa bé này chính là tiên nữ Cá Chép trên trời đầu thai đấy!" "Chúng ta chỉ cần giúp nàng vượt qua kiếp nạn này, nàng ắt sẽ nhớ ơn mà phù hộ chúng ta tu thành chính quả!" Có chú chim non ngơ ngác hỏi: "Nếu là tiên nữ Cá Chép, sao nàng không phù hộ cho người cô giàu sang bình an?" Ta cũng đang thắc mắc thì bỗng nghe vó ngựa vang lên rầm rập. Một cỗ xe ngựa sang trọng phóng vào trong miếu. Lũ chim ríu ran: "Tiên nữ Cá Chép vừa mới thành nhân, pháp lực chưa hòa hợp được với thân thể con người còn non nớt." "Nhưng bây giờ, nàng sắp thi triển thần thông rồi, trước tiên hãy tặng cho người cô tốt bụng một tiểu vương gia nô bộc xài tạm vậy!"
Cổ trang
Chữa Lành
Sảng Văn
1