Ba vòng đua kết thúc trong chớp mắt.

Tôi phanh ch/áy lốp kétttttt ngay tại vạch xuất phát, đuôi xe hất lên nhẹ một cái đầy điệu nghệ rồi dừng hẳn.

"Xuống xe, tới vạch rồi."

Tôi tháo mũ, hất tóc, cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Phía sau lưng không có tiếng trả lời.

Tôi quay lại vỗ vỗ vào đùi Tần Liệt: "Này, xuống đi. Hay định ngồi trên đó luôn?"

Tần Liệt từ từ trượt xuống khỏi yên xe, chân hắn mềm nhũn như bún, vừa chạm đất là khuỵu luôn xuống, mặt mày xanh lét như tàu lá chuối, mắt đảo như rang lạc.

Hắn lảo đảo đi được ba bước, rồi gục xuống bụi cỏ ven đường: "Oẹ..."

Tiếng nôn thốc nôn tháo vang vọng khắp trường đua.

Tôi chép miệng, móc trong túi ra hộp kẹo cao su hình điếu th/uốc lá, rút một cây ngậm vào miệng cho ngầu.

Tôi đi tới chỗ Tần Liệt, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lưng cho nó: "Sao? Say rồi à? Yếu thế."

Tần Liệt nâng cái mặt tèm lem nước mắt nước mũi lên nhìn tôi, trong mắt hắn không còn sự kh/inh thường hay tức gi/ận nữa, mà là một loại k/inh h/oàng pha lẫn sùng bái.

"Anh... anh là quái vật à?" Hắn thều thào: "Em đua xe 5 năm nay... chưa từng thấy ai chạy kiểu b/án mạng như anh..."

Tôi nhếch mép, chìa cây kẹo cao su cho hắn: "Làm điếu không? À quên, đây là kẹo, trẻ con như cậu chắc thích ăn ngọt."

Tần Liệt nhìn cây kẹo, sau đó nhìn tôi. Đột nhiên, nó oà khóc nức nở, lao vào ôm chầm lấy chân tôi:

"Đại ca! Nhận em làm đệ tử đi! Em sai rồi! Từ nay em không dám múa rìu qua mắt thợ nữa! Anh dạy em cú drift vừa nãy đi! Ngầu quá huhu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0