Hòm Nữ 6: Lồng Đèn Da Người

Chương 2

03/01/2026 19:15

Người đàn ông thấy thái độ của tôi kiên quyết, không có đường xoay chuyển, nên đành phải mang đồ rời đi.

Trước khi đi còn nói ngày mai sẽ quay lại.

Tôi thẳng thừng từ chối.

Dù là ngày nào đến đi nữa, tôi cũng tuyệt đối không ra tay.

Chiếc lồng đèn kia không chỉ đơn thuần là tà vật.

Ban đầu tôi tưởng khung đèn làm bằng xươ/ng động vật.

Nhưng khi chạm vào lớp da lồng đèn, tôi biết mình đã nhầm.

Chiếc lồng đèn này được làm từ da người và xươ/ng người.

Hơn nữa, da được l/ột khi nạn nhân còn sống, xươ/ng sườn được lấy ra lúc oán khí lên tới đỉnh điểm.

Kẻ làm ra thứ này, còn tệ hơn cả súc vật.

Những khách quen của tôi đều biết tính tôi tùy hứng.

Chuyện gì hợp mắt, dù chỉ trả một xu tôi cũng giúp.

Nhưng họ không biết tôi có ba không c/ứu.

Kẻ đại á/c không c/ứu, người tất ch*t không c/ứu, kẻ vô đạo đức không c/ứu.

Gã đàn ông lúc nãy tuy không phải kẻ trực tiếp làm lồng đèn, nhưng cũng dính líu không ít.

Với loại người vô đạo đức này, tôi tuyệt đối không ra tay.

Nhưng chuyện xảy ra trong đêm đó, lại khiến tôi thay đổi ý định.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, tôi từ bên ngoài trở về.

Vừa đến cửa tầng mình ở, đã bị chặn lại.

Lúc này tôi mới phát hiện, trước cửa nhà hàng xóm đối diện tụ tập rất nhiều cảnh sát.

Một viên cảnh sát hỏi tôi ở phòng nào.

Tôi thành thực trả lời.

Anh ta nói tiếp, cả nhà ba người đối diện đều bị s/át h/ại, hỏi tối qua tôi có nghe thấy tiếng gì không.

Bị gi*t?

Tôi kinh ngạc lắc đầu.

"Tối qua tôi có việc phải ra ngoài, không ở nhà."

Họ kiểm tra camera tòa nhà, x/ác nhận tôi đã ra khỏi nhà từ hơn 11 giờ tối qua, mãi chưa về.

Sau khi được đồng ý, tôi trở về nhà.

Trước khi bước vào cửa, tôi lướt mắt nhìn sang nhà đối diện.

Chỉ một cái liếc mắt đó, khiến lòng tôi dấy lên nghi hoặc.

Ngoài vũng m/áu loang khắp phòng.

Ở góc phòng, tôi bất ngờ nhìn thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, trông rất giống cái hôm qua.

Chỉ có điều thân hộp màu đỏ sẫm, không có phù văn.

Đang định nhìn kỹ hơn thì cảnh sát đã đóng cửa, chặn đ/ứt tầm mắt tôi.

Tôi trầm tư giây lát, sau đó vệ sinh qua loa rồi lại ra khỏi nhà.

Ở một góc khu dân cư, đúng như dự đoán, một nhóm người đang bàn tán về chuyện nhà hàng xóm đối diện.

Thấy tôi đến, một bác hàng xóm vốn khá thân quen vội kéo tay tôi: "Con gái, tối qua con có nghe thấy tiếng gì không?"

Tôi lắc đầu.

"Tối qua cháu ra ngoài rồi, không có ở nhà."

Bà ấy tiếp lời: "May mà con không có nhà! Nhà đối diện con ch*t thảm lắm!"

"Da bị l/ột hết cả rồi!"

"Da bị l/ột?" Tôi hỏi.

"Ừa ừa!"

"Sáng sớm bác lao công phát hiện ra, suýt thì sợ ch*t khiếp, giờ còn nằm viện đấy!"

Mọi người thi nhau kể cho tôi nghe.

Lòng tôi chùng xuống.

Bước ra góc vắng, tôi bấm số gọi điện.

"Anh Trương, phiền anh hỏi giúp tôi xem cái hộp của bạn anh còn không?"

Đầu dây bên kia im lặng giây lát, nói: "Tối qua khi cậu ấy rời chỗ cô thì gặp t/ai n/ạn xe, mất rồi."

Mất rồi?

Tôi hơi nhíu mày.

"Vậy lúc đó bên người cậu ấy có cái hộp nào không?"

Anh ta nói không biết, đưa tôi một số điện thoại.

Bảo là của vợ người đó.

Tôi gọi đến số đó.

Nhưng người bên kia nhất quyết không chịu nói gì.

Chỉ bảo tôi đến nhà cô ta, mới chịu tiết lộ.

Tôi lạnh lùng "Hừ" một tiếng.

Cúp máy thẳng.

Nhưng đêm hôm đó, vợ gã đàn ông lại gọi đến, thét lên thảm thiết:

"Nó đến rồi, nó đến rồi! Đại sư, c/ứu tôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0