Kỳ kiểm tra thể lực đ/áng s/ợ đã đến đúng hẹn.

Chạy 800m luôn là điểm yếu của tôi, từ khoảnh khắc khoác lên mình chiếc áo ba lỗ thể thao màu dạ quang là tôi đã thấy căng thẳng không kìm chế được.

Tôi liếc nhìn xung quanh, nhưng nơi ánh mắt hướng đến lại chẳng có người mà tôi muốn gặp.

Tôi hậm hực bước lên đường chạy, muốn biến lửa gi/ận thành động lực.

Vòng đầu tiên, tôi chạy với khí thế hừng hực, bỏ xa tất cả các bạn nữ khác, vươn lên dẫn đầu.

Dần dần, thể lực và năng lượng của tôi cạn kiệt.

Hai chân như đeo chì, mỗi bước chạy đều đ/au đớn như muốn lấy mạng tôi.

Hơi thở đã rối lo/ạn từ lâu, cổ họng như có mùi m/áu tanh, tôi nuốt khan trong đ/au khổ.

Các bạn nữ phía sau lần lượt vượt qua tôi.

Tôi tụt xuống thành người đứng thứ hai từ dưới lên trong nhóm nữ.

Ngay khi tôi muốn bỏ cuộc, trong đám đông vang lên tiếng hét chói tai, các cô gái đang hô vang tên Địch Việt.

Linh tính mách bảo, tôi ngoái lại nhìn, hóa ra người vẫn luôn chạy theo sau tôi chính là cậu ta!

Trời ơi!

Tôi là người cuối cùng!

Ch*t tôi rồi, quả này chắc chắn trượt!

====================

Chương 6:

"Đúng, là tôi, không phải Kỷ Thời Sinh. Đừng vội thất vọng, chạy xong rồi hãy thất vọng được không?"

Tôi đ/au khổ muốn ch*t, sao cậu ta vẫn còn ở bên cạnh nói mát được nhỉ?

"Không được... đ/au quá... tôi không làm được..."

"Em làm được mà! Tôi nói nhỏ cho em nghe này, người ghi chép kia là anh em của tôi, tôi dặn nó nới lỏng cho em thêm mười giây rồi. Giờ em điều chỉnh lại nhịp thở, chạy cho tốt vào, một trăm mét cuối cùng thì bứt tốc, chắc chắn em sẽ làm được!"

Mười giây!

Mắt tôi sáng lên, nhưng chưa được vài giây tôi lại cảm thấy mình sắp đi đời rồi.

Mệt quá, khó chịu quá!

"Địch Việt, xin thêm mười giây nữa đi..."

"Anh đây không có quyền lực một tay che trời đến mức đó đâu."

"Địch Việt, xin cậu đấy... tôi mời cậu với anh em của cậu đi ăn cơm..."

"Em đừng nói nữa, điều chỉnh nhịp thở đi, nào, đi theo nhịp của tôi, anh đây chắc chắn đưa em về đích! Hít vào~ Thở ra~ Hít vào~ Thở ra~"

"Địch Việt, hay là cậu cõng tôi chạy đi?"

Tôi suy sụp đến mức bắt đầu nói nhảm, cậu ta cười nhe cả hàm răng trắng bóc.

"Được thôi, nhưng sau này em phải thi lại, phải chịu khổ thêm lần nữa, nếu em không ngại thì cứ dừng lại đi."

Sau một hồi than khóc, cuối cùng tôi cũng chạy đến đích, thành tích vừa vặn chạm mốc đạt yêu cầu.

Ngước mắt lên nhìn, người ghi chép là nữ mà!

Tên Địch Việt thối tha này dám lừa tôi!

Tôi liếc mắt trừng cậu ta, cậu ta cười tít mắt dành cho tôi những lời khen ngợi lên tận mây xanh.

Tôi bị cậu ta chọc cho tức cười.

Đột nhiên, trong đám đông vang lên tiếng ồn ào, tôi loáng thoáng nghe thấy hai từ "Kỷ Thời Sinh" và "ngất xỉu".

Địch Việt nhíu mày ch/ặt lại: "Em ở đây nghỉ ngơi thả lỏng đi, tôi qua xem thử."

"Tôi cũng muốn đi."

Mặt cậu ta sầm xuống ngay lập tức.

"Thích đến thế cơ à? Người khó chịu thế này rồi mà vẫn cố sống cố ch*t qua xem cậu ta?"

"Tôi chỉ quan tâm chút thôi mà."

Địch Việt hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Tôi lủi thủi đi theo sau cậu ta.

Kỷ Thời Sinh đúng là đã ngất xỉu, chỉ còn lại chút ý thức mơ hồ.

Địch Việt phán đoán là bị tụt đường huyết.

Cậu ta gạt viên kẹo tôi đưa sang một bên, quay sang nhận kẹo của bạn nữ khác, rồi th/ô b/ạo nhét vào miệng Kỷ Thời Sinh, làm lem nhem đen sì cả miệng cậu ấy rồi cõng người chạy đến phòng y tế.

Kỷ Thời Sinh bị tụt đường huyết khá nghiêm trọng, bác sĩ trường còn phải cắm kim truyền dịch cho cậu ấy.

Cậu trai cao lớn như thế, hóa ra khi nằm trên giường b/ệnh trông cũng chỉ mỏng manh như một tờ giấy.

Cổ tay g/ầy guộc thò ra khỏi chăn, toát lên vẻ yếu ớt.

Tôi đ/au lòng nhìn cậu ấy.

Địch Việt khoanh tay đứng bên cạnh, buông lời chế giễu đ/ộc địa: "Chậc, đàn ông con trai to x/ác thế này mà không tự chăm sóc nổi bản thân, sau này chăm sóc bạn gái kiểu gì?"

"Cũng may là gặp được tôi mới cõng được đến phòng y tế đấy. Chứ gặp phải kiểu con gái mét sáu hai, bình thường chả bao giờ tập tành gì thì tính sao đây?"

Bị th/ần ki/nh à?

Vừa nói Kỷ Thời Sinh vừa đ/á đểu sang tôi.

Tôi khó chịu lườm cậu ta: "Một ngày không nói mát cậu ch*t à? Yêu đương là phải nương tựa lẫn nhau, chăm sóc lẫn nhau, sau này cậu ấy sẽ gặp được cô gái biết chăm sóc tốt cho nhau thôi, được chưa?"

Địch Việt sững người nhìn tôi một lúc, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn m/a khóc.

"Vậy thì... chúc may mắn."

Nói xong cậu ta bỏ đi luôn, bỏ lại tôi đang ngơ ngác.

Cái tên dở hơi này, ai thèm yêu cậu ta thì đi mà yêu!

Mẹ kiếp! Tức ch*t tôi rồi!

Sau khi Kỷ Thời Sinh tỉnh lại, tôi đã trả lời dứt khoát với cậu ấy.

Nhưng cái tên ngốc Địch Việt kia lại chẳng xuất hiện trong tầm mắt tôi nữa.

Tôi chỉ thường nghe Kỷ Thời Sinh kể lại là cậu ta toàn say khướt trở về vào ban đêm.

"Có cần tôi nói giúp cậu không?" Kỷ Thời Sinh hỏi tôi.

Đến lúc này, tôi mới hiểu tại sao nữ chính trong mấy bộ tiểu thuyết lại "không có mồm".

Khi rơi vào hoàn cảnh này, con người ta thực sự sẽ trở nên mâu thuẫn, thà dằn vặt nhau chứ không chịu chủ động bày tỏ nỗi lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Bao Nuôi Kim Chủ Phá Sản, Tôi Lại Mang Thai Con Của Anh Ta

Chương 11
Năm thứ ba tôi được bao nuôi bằng tài nguyên, kim chủ phá sản. Là một ngôi sao hạng bốn vô danh, tôi lập tức vênh váo hẳn lên, rút thẻ đen ra, ép kim chủ trở thành nô lệ của mình. Suốt ba tháng. Ban ngày Phong Quyết cắm đầu đi làm, ban đêm lại "làm việc" với tôi. Chơi quá điên, kết quả không cẩn thận làm bụng tôi lớn lên. Tôi định dùng que thử thai ép hắn kết hôn bí mật với mình để chịu trách nhiệm, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận. 【Tên pháo hôi này quậy đủ chưa? Thật sự tưởng nam chính công phá sản rồi sẽ cưới cái bình hoa nhân yêu như cậu ta à?】 【Nam chính công là thiếu gia thật của nhà giàu số một. Chỉ sa cơ đến tháng sau thôi là được nhận về nhà, rồi sẽ liên hôn với trúc mã thụ môn đăng hộ đối...】 【Cứ để pháo hôi tiếp tục tìm đường chết đi! Đợi nam chính công trở về nhà, hắn sẽ xử luôn đứa con hoang ghê tởm trong bụng cậu ta, rồi nhốt cậu ta vào phòng tối, trả thù đến nơi đến chốn...】
10