Độc Tôn Tam Giới

Chương 1328: Chuẩn đoán bệnh cho phiệt chủ Bàn Long đại phiệt 2

05/03/2025 20:49

Giang Trần cười nói.

- Tạo hóa trên thế gian quả nhiên thần kỳ.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt thở dài.

Cơ Tam công tử nói:

- Phiệt chủ, Giang Trần huynh đệ nói muốn xem tình huống giúp người. Giải quyết tình huống của người một chút, để ngày sau hắn còn tiện báo cáo với sư tôn hắn.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt cười tiêu sái, nói:

- Bản phiệt đã là người sắp ch*t, cũng không chú ý nhiều như vậy, tiểu hữu cứ tự nhiên.

Giang Trần gật đầu:

- Vậy vãn bối cả gan thử một lần.

Giang Trần nói xong, hai mắt khẽ động. Thiên Mục thần đồng phóng ra ánh sáng chói lọi, b/ắn ra lưu quang màu vàng chui vào trong cơ thể phiệt chủ Bàn Long đại phiệt.

- Ồ? Đây là đồng thuật?

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt có chút gi/ật mình, hắn thân là phiệt chủ của một phiệt, tự nhiên chứng kiến rất nhiều người tu luyện đồng thuajnat.

Thế nhưng mà đồng thuật sắc bén như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Khí phách, sắc bén, lại chứa kiên cố không thôi.

- Phiệt chủ, đừng vọng động thần thức. Để cho vãn bối quan sát tình huống thân thể của phiệt chủ một chút. Trong vòng mấy hô hấp là được rồi.

Giang Trần mở ra Thiên Mục thần đồng, kết hợp với uy năng của Tà Ác KIm Nhãn, bắt đầu tuần tra tới lui quanh thân phiệt chủ Bàn Long đại phiệt.

Đến loại cấp bậc như Giang Trần, một đồng thuật cũng có thể thay thế một chút th/ủ đo/ạn thăm dò cơ thể, khám chữa bệ/nh.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt chỉ cảm đồng thuật của Giang Trần giống như từng vòng rung động, đang di chuyển quanh thân hắn. Nếu như là người thường, dám can đảm dùng đồng thuật quét qua người hắn như vậy, đã sớm bị phiệt chủ Bàn Long đại phiệt một chưởng chụp ch*t.

Thế nhưng mà giờ phút này phiệt chủ Bàn Long đại phiệt lại thuận theo giống như một con cừu non, bất động, tùy ý để cho Giang Trần tuần tra tới lui, không có một chút mâu thuẫn nào.

Hành động như vậy cũng khiến cho Giang Trần âm thầm bội phục.

Bình thường cường giả đều mang theo tính đa nghi. Mà phiệt chủ Bàn Long đại phiệt này hiển nhiên đã siêu việt loại đa nghi này, đã hiểu ra trước sống ch*t.

Sau mấy hô hấp, Giang Trần thu đồng thuật lại.

Hắn gật gật đầu nói:

- Đắc tội.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt khẽ gật đầu, ý bảo không sao. Mà Cơ Tam công tử lại gấp gáp khó dằn nổi, nói:

- Huynh đệ, tình huống của phiệt chủ nhà ta thế nào rồi?

Giang Trần trầm ngâm một lát nói:

- Dùng trạng thái như vậy, tán công muộn nhất là mười hai tháng, sớm thì có thể sẽ xảy ra sau chín tháng nữ.a

- Nhanh như vậy sao?

Cơ Tam công tử chấn động.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt dường như đã sớm biết tới chuyện này, biểu lộ vô cùng bình tĩnh, thở dài nói:

- Ta còn tưởng rằng mình có thể miễn cưỡng ngăn chặn xu thế một chút. Tránh cho tới lúc Lưu Ly vương tháp mở màn. Xem ra cuối cùng hy vọng vẫn xa vời.

- Lưu Ly vương tháp sắp mở?

Giang Trần ngạc nhiên.

- Ngươi không biết?

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt nghe vậy nhìn Cơ Tam công tử, hắn còn tưởng rằng Cơ Tam công tử đã đề cập qua với Giang Trần việc này.

Cơ Tam công tử vỗ trán một cái, nói:

- Xem đầu óc của ta này, những ngày qua đều chú ý tới vấn đề của phiệt chủ mà lại quên đi chuyện này.

- Huynh đệ, là thế này. Lưu Ly vương tháp là kiến trúc đồ đằng của Lưu Ly vương thành ta. Bên trên có Thiên Vị Phù chiếu của thượng cổ Lưu Ly vương. Mỗi giáp cũng chính là sáu mươi năm sẽ mở ra một lần. Lưu Ly vương tháp có ba tháp, chia làm chủ tháp và hai phụ tháp.

Lập tức, Cơ Tam công tử đem chuyện Lưu Ly vương thành mở ra, từ đầu chí cuối nói qua với Giang Trần một lần.

Tranh giành danh ngạch Lưu Ly vương tháp không đơn thuần là tranh giành danh dự, còn có chỗ tốt vô cùng lớn. Nhất là tranh giành danh ngạch chủ tháp, càng là nơi mà thiên tài quật khởi. Mỗi một lần tranh đoạt danh ngạch Lưu Ly vương tháp sẽ xuất hiện vô số thiên tài, bị bảy đại đế nhìn trúng, trở thành nhân vật phong vân trong Lưu Ly vương thành. Mỗi năm khi Lưu Ly vương tháp mở ra, ngay cả bảy đại đế tới dân chúng tầng chót cũng coi là một lần thịnh hội lớn nhất sáu mươi năm một lần.

Nói tới chuyện Lưu Ly vương thành, Cơ Tam công tử cũng mặt mày hớn hở, trong mắt hiện lên khát vọng nồng đậm.

Dưới sự giới thiệu của Cơ Tam công tử, rốt cuộc Giang Trần cũng hiểu rõ năm mà Lưu Ly vương tháp mở ra có ý nghĩa như thế nào với Lưu Ly vương thành.

Ban đầu ở Thiên Quế vương quốc, Thiên Quế vương quốc có một cái tháp nguyện vọng, mỗi một lần mở ra cũng giống như ngày lễ, vô cùng long trọng.

Mà Lưu Ly vương tháp với tư cách là tháp truyền thừa thượng cổ của Lưu Ly vương thành, càng là kiến trúc biểu tượng cho Lưu Ly vương thành, là địa phương thần thánh trong lòng tất cả con dân của Lưu Ly vương thành.

Mỗi sáu mươi năm mở ra một lần, trình độ coi trọng không cần phải nói.

- Huynh đệ, dùng thiên phú đan đạo của ngươi, cạnh tranh đan tháp đối với ngươi mà nói tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì. Hơn nữa, khóa trước đều có quy định, người tham dự tranh đoạt danh ngạch Lưu Ly vương tháp, tuổi nhất định không thể vượt qua sáu mươi. Cũng nói là mỗi một người chỉ có một lần cơ hội tham gia Lưu Ly vương tháp. Cũng chỉ có vẻn vẹn một lần cơ hội.

- Ta cũng có thể tranh đoạt sao?

Giang Trần gi/ật mình.

- Đương nhiên có thể, ngươi ở Lưu Ly vương thành đạt được thân phận hợp pháp, vậy đã có tư cách. Nếu như ngươi là người ngoại lai, chỉ cần ở Lưu Ly vương thành đạt được thân phận hợp pháp thì có tư cách tham gia.

Cơ Tam công tử cười nói.

- Nói như vậy, nếu như thế lực đối địch phái người lẻn vào, chẳng phải sẽ rất dễ dàng hay sao?

Giang Trần có chút tò mò.

- Hắc hắc, đầu tiên, người bình thường phái tới cũng không được việc. Cạnh trạnh không được. Phái tới mấy ngàn người cũng không làm nên chuyện gì. Nếu như là thiên tài chính thức, trên người hắn chắc chắn sẽ có một ít đặc biệt. Cho dù che dấu được nhất thời cũng không che dấu được mãi mãi. Huống chi, nếu như muốn được bảy đại đế nhìn trúng thì thân phận càng phải trong sạch. Trải qua trùng trùng điệp điệp tra khảo. Muốn trà trộn vào cũng không phải dễ dàng như vậy.

Giang Trần gật gật đầu, ngẫm lại Lưu Ly vương tháp truyền thừa từ thời thượng cổ tới nay, tự nhiên có biện pháp tuyển chọn vô cùng kín kẽ. Nếu như dễ dàng bị người ta len lỏi vào trong nội bộ như vậy thì Lưu Ly vương thành đã sớm khôn còn tồn tại nữa rồi.

- Huynh đệ, ngươi có thân phận Đan Vương khách khanh của vi gia. CHo dù không có, Bàn Long đại phiệt chúng ta cũng có thể cung cấp tư cách tham dự cho ngươi.

Cơ Tam công tử cổ vũ:

- Người thường đi chỗ cao, tuy rằng ngươi có qu/an h/ệ mật thiết với Vi gia. Nhưng lâu dài mà nói, nhất định không có khả năng ở mãi với Vi gia. Không phải ta châm ngòi qu/an h/ệ của ngươi với Vi gia. Nhưng ngươi nhất định không phải là vật trong ao. Tranh giành Lưu Ly vương tháp này nhất định phải tham gia. Đây là cơ hội để ngươi nhanh chóng quật khởi số một. Chỉ cần bị bất luận một vị đại đế nào trong bảy vị đại đế nhìn trúng, thân phận của ngươi nhất định thuyền lên thì nước lên. Đến lúc đó cho dù lập tức công khai thân phận cũng không cần phải lo lắng Bất Diệt Thiên Đô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiện Cung

Chương 7
Thiên tử Lục Triều, từ thuở lọt lòng đã chẳng phân biệt được ngũ vị, khẩu vị nhạt nhẽo vô cùng. Kiếp trước, ta lầm tưởng người là thị vệ trong cung, lén dẫn người đến trước cửa ngự thiện phòng. Qua khung cửa, ta đưa cho người một bát mì phỉ thúy. Nhìn người ăn sạch cả nước lẫn cái, vét sạch chẳng còn một giọt. Sau đó, người nâng ta lên tận mây xanh, từ một ả đầu bếp trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung. Cho đến khi cung nữ cùng phòng là Hồi Hương mang theo thực phổ, lệ rơi lã chã mà rằng: 'Kẻ làm bát mì cho bệ hạ ngày đó, vốn chẳng phải ngươi! Ngươi đã cướp đoạt thân phận của ta, bên cạnh bệ hạ bấy lâu nay...'. Lục Triều đích thân hạ lệnh dùng hình trát chỉ, phế bỏ đôi bàn tay mà ta trân quý nhất. Trở lại thuở xưa, Thiên tử muốn tìm ra người làm bát mì năm ấy. Người lệnh cho tất thảy kẻ trong ngự thiện phòng dâng lên một món ăn. Ta cố ý rạch một đường trên mũi dao, cắt rách lòng bàn tay...
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0