Đôi mắt âm dương

Chương 6

08/05/2024 14:53

Từ đó trở đi, đạo trưởng Thanh Phong ở lại nhà tôi lâu dài.

May là bố tôi sắp xếp lão ta ở chái nhà phía nam, cách nhà chính gần, nhưng cách xa chỗ tôi.

Tôi đá/nh mắt nhìn bốn phía không có ai bèn "tặc tặc" hai tiếng.

Một con chó đen bất ngờ chui ra từ trong bụi cây.

Tôi thân thiết ôm lấy cổ nó: “Dọa tao sợ ch*t khiếp. Đại Hắc, mày cũng nhìn thấy đúng không?”

Đại Hắc không thể nói tiếng người, nhưng nó li/ếm mặt tôi, vỗ về cảm xúc của tôi.

Tôi có hơi mất tự nhiên nói: “Hôm đó nếu không phải mày kêu lên quát ông ta, e là tao sẽ không kh/ống ch/ế được phản ứng của mình, khiến ông ta thấy rõ bí mật của tao rồi.”

Chó đen ngồi xuống, tôi nhìn cái bụng phồng lên của nó, lại thấp giọng nói:

“Nhưng ông ta đá/nh tiếng bảo bố tao phải gi*t mày, sau này mày đừng đến nữa. Mày sắp sinh rồi, tao sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn lắm.”

Nó không di chuyển, vẫn cọ vào người tôi.

Tôi và chó đen gặp nhau rất tình cờ.

Tường ngoài của phủ có một lỗ chó, bình thường thường xuyên có hai ba con chó hoặc mèo hoang chui vào.

Mùa đông không dễ ki/ếm thức ăn, thấy đáng thương nên tôi đã đút đồ ăn cho chúng.

Cho ăn nhiều nên chúng cũng hay ở cạnh với tôi.

Dù là tình bạn m/ua bằng đồ ăn, nhưng ít nhất bọn chúng sẽ không chê bai tôi là thằng què.

Khi chó đen chui vào trong qua lỗ chó, vừa hay giáp mặt với tôi.

Nó cong người, miệng phát ra tiếng gầm gừ.

Tôi nhìn thấy bụng nó hơi gồ, chân sau còn đang rỉ m/áu, biết nó đang mang th/ai lại bị thương cũng không dễ dây vào.

Nên đã để đồ ăn cho nó từ xa rồi rời đi.

Thực chất là lén trốn ở trong nhà quan sát nó.

Nó đá/nh hơi hồi lâu, ăn một miếng còn ngẩng đầu nhìn xung quanh, thông minh lại cảnh giác khiến tôi thấy ngạc nhiên.

Tôi kiên nhẫn cho ăn nửa tháng, nó mới thân quen với tôi.

Chẳng qua chỉ là ơn một bữa ăn, tôi cũng không mong chờ nó mạo hiểm tính mạng để báo đáp.

Tôi đẩy nó, vỗ mấy cái vào mông nó: “Đi mau.”

Chó đen cứ bước đi lại ngoảnh đầu lại, cuối cùng biến mất sâu trong bụi hoa.

...

Nói thì cũng lạ.

Lúc trước, có một tượng đ/á bị vứt ở trong bụi hoa.

Trên thân nó mọc đầy các loại hoa dại với dây leo.

Tôi chỉ có thể nhìn từ hình dáng bên ngoài là nó đang ngẩng cao đầu và dang rộng hai chân, uy nghiêm bất phàm.

Sau khi tôi chỉ cho bà nội xem, bà nội đã nói A Di Đà Phật.

“Có lẽ là chó đ/á bị đổi lúc trước.”

“Chó thông minh, trung thành và dũng cảm. Chúng có thể xua đuổi tà m/a và giữ cho ngôi nhà bình yên nên tổ tiên chúng ta đã khắc một đôi đặt ở cửa ra vào.”

Tôi nhớ ra rồi.

Khi tôi còn rất nhỏ, từng nhìn từ xa, thấy bố tôi sai người hầu chuyển tượng đ/á ban đầu ở trước cửa đi và thay sang một cặp sư tử trắng.

Bố tôi m/ê t/ín.

Dạo đó nghe nói Bồ T/át linh nghiệm, bố tôi cũng cũng làm theo và dựng tượng sư tử đ/á phong thủy.

Lúc đầu người hầu đã vứt tượng đ/á bỏ đi ở đây.

Là tôi lật nó lại, phát hiện nó bị sứt mất một chân trước.

Một tượng chó đ/á bình thường đã biến thành què.

Tôi nhẹ nhàng vuốt cái chân đó của nó: “Tao què, mày cũng què. Tao với mày đúng là đồng b/ệnh tương liên.”

Bà nội nói: “Vạn vật có linh tính, cho dù là tượng đ/á không dùng nữa, chà đạp thế này cũng là tạo nghiệt.”

Vì thế tôi đã sửa sang lại nó cẩn thận, bày một ít thức ăn, kính cẩn nói:

“Nếu mày là chó đ/á, vậy lấy đồ ăn của bọn Đại Hắc mời mày chút nhé.”

Tuy nhiên, sau khi tôi đuổi Đại Hắc đi không lâu, bức tượng đ/á này cũng biến mất không thấy đâu nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thủ khoa bị đánh tráo, tôi lật tung tiệc mừng công

Chương 20
Tôi đỗ thủ khoa toàn tỉnh kỳ thi năng khiếu biên đạo, điểm văn hóa cũng vượt ngưỡng xét tuyển của Đại học Truyền thông Trung Quốc (CUC) tới 50 điểm. Thế nhưng, cho đến ngày cuối cùng của đợt xét tuyển bổ sung, tôi vẫn không nhận được thông báo trúng tuyển nào. Ngược lại, cô em gái kế chỉ đạt 317 điểm văn hóa lại nhận được giấy báo nhập học của CUC. "Sui Sui! Ra lấy hàng chuyển phát nhanh đi!" tiếng mẹ tôi, bà Lưu Mai, vọng từ phòng khách vào. Tôi lau nước mắt, cúi đầu bước ra ngoài. Hộp chuyển phát rất mỏng, người gửi là Sở Giáo dục và Khảo thí tỉnh, còn người nhận ghi tên Khương Tình. Tôi cứ ngỡ đó là giấy báo của trường cao đẳng mà nó vẫn hay nhắc tới, nên tiện tay cầm kéo cắt ra. Tờ giấy báo nhập học màu đỏ chót trượt ra ngoài. Sáu chữ "Đại học Truyền thông Trung Quốc" mạ vàng đập vào mắt tôi. Theo phản xạ, tôi lật mở trang trong, ánh mắt dán chặt vào dòng số báo danh. Đó chính là số báo danh mà tôi đã thuộc lòng hàng trăm lần, là dòng số tôi luôn viết trên bìa tất cả tài liệu ôn thi. Vậy mà giờ đây, nó lại đang được in rành rành phía sau cái tên Khương Tình.
Sảng Văn
0