Thông linh sư 1: Ngọc nuôi quỷ

Chương 12

17/05/2024 19:28

"L/ừa đ/ảo... không! Đại sư! C/ầu x/in cô c/ứu tôi, tôi sai rồi, tôi vẫn chưa muốn ch*t!"

"Chủ live, tôi vẫn thích dáng vẻ cứng mồm cứng miệng lúc trước của cô hơn."

"Đừng đùa nữa, nếu như đây là thật thì chủ live rất nguy hiểm đó, đại sư, cô nghĩ cách c/ứu cô ấy đi."

Tôi nhìn Chu Dĩnh, hỏi: "Còn bao nhiêu chu sa?"

Cô ta lắp ba lắp bắp lấy ra phần còn lại: "Chỉ... chỉ còn lại nhiêu đây thôi."

Tôi khẽ nhíu đầu mày: "Nhà cô có gạo nếp không?"

"Có!" Chu Dĩnh vội gật đầu, sau đó lại bật khóc: "Gạo nếp ở phòng bếp, nhưng tôi không dám ra ngoài."

"Hai q/uỷ thi này đạo hạnh quá cao, tuy hạt châu kia đã vỡ nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị hủy, tôi cần phải ở đây chờ nó ch/áy thành tro bụi, tạm thời không giúp cô được, đợi lát tôi sẽ thử gọi dã q/uỷ xung quanh nhà cô tới thu hút sự chú ý của mẹ và bà nội cô, cô mang theo chu sa trốn đến phòng bếp, trộn lẫn gạo nếp với chu sa và vẽ một vòng tròn quanh mình, bọn họ tạm thời sẽ không làm hại cô được, nhưng khoảng cách quá xa, dã q/uỷ tôi gọi sẽ không kiên trì được bao lâu nên cô cần phải nhanh lên!"

Chu Dĩnh vừa khóc vừa gật đầu: "Được được được."

Tôi cắn rá/ch đầu ngón tay, vẽ bùa trong không trung: "Âm dương thiên địa, nghe hiệu lệnh của ta, hoán!"

Tiếng đ/ập cửa dừng lại, sau đó là một trận q/uỷ gào.

"Ngay lúc này, chạy mau!"

Chu Dĩnh cắn ch/ặt răng, đẩy cửa lao ra ngoài.

Ống kính camera lướt qua bà nội và mẹ cô ta đang quần nhau với hai bóng đen, mặt lộ ra sự hung á/c, cực kỳ đ/áng s/ợ.

Chu Dĩnh lật tung tủ hòm lấy ra một túi gạo nếp đổ ra sàn, sau đó rắc chu sa lên trên.

Bỗng nhiên, một cơn gió thổi tới, phần chu sa còn lại hoàn toàn đã bị thổi bay.

"Tìm được con rồi."

Bà nội Chu Dĩnh bất ngờ xuất hiện bên ngoài vòng tròn, nhìn cô ta cười.

"A..." Chu Dĩnh ngồi bệt trên sàn ôm đầu khóc: "Đại sư c/ứu tôi, c/ứu tôi với!"

Bà nội cô ta vươn tay ra, móng tay dài chĩa về phía Chu Dĩnh.

Nhưng giây tiếp theo, bà ta giống như bị thứ gì đó làm cho bị bỏng mà bỗng rụt tay trở lại, hậm hực trừng mắt nhìn Chu Dĩnh.

Hóa ra là do gạo nếp trên sàn đã dính chu sa, vòng tròn bảo vệ kia đã được hình thành.

Chu Dĩnh thở phào.

Đột nhiên cô ta cảm thất sau lưng ớn lạnh, một bàn tay chầm chậm bò lên lưng cô ta, qua camera điện thoại, cô ta nhìn thấy có một người đang tựa trên vai mình, sắc mặt đen tím, hai mắt toàn lòng trắng, không có đồng tử.

Chu Dĩnh trợn tròn mắt, ngất xỉu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm